Đèn xe dưới lầu nháy hai cái như lời đáp lại. Sau đó, chiếc xe mới từ từ khởi động, lăn bánh vào màn đêm tuyết trắng mênh mông.
Hứa Kiến Quốc thu hồi ánh mắt, tiếp tục đi lên lầu.
Về đến nhà, bật đèn lên, ánh sáng ấm áp tức thì lấp đầy phòng khách nhỏ. Ông đặt đồ xuống, cởi áo khoác, bước đến bên cửa sổ.
Tuyết rơi dày hơn, bay lả tả, lặng lẽ bao phủ lấy thế giới này. Ánh đèn thành phố phía xa xa, trong màn tuyết mịt m/ù, nhòe đi thành những quầng sáng mờ ảo.
Yên tĩnh, và đẹp đẽ.
Ông giơ cổ tay lên, nương theo ánh đèn, ngắm nhìn chiếc đồng hồ mới.
Kim đồng hồ lặng lẽ chạy, phát ra tiếng tích tắc đều đặn, cực kỳ khẽ khàng.
Thời gian, vẫn không ngừng trôi về phía trước.
Có những thứ, một khi đã vỡ thì rất khó để phục hồi lại như ban đầu.
Nhưng cũng có những thứ, sau khi trải qua những vết rạn và sự chắp vá, có lẽ sẽ lắng đọng lại một chất liệu khác biệt.
Không còn hoàn mỹ không tì vết nữa, nhưng lại chân thực hơn, và cũng kiên cường hơn.
Giống như chiếc đồng hồ này vậy, đơn giản, mộc mạc, nhưng chạy giờ rất chuẩn.
Có thể đồng hành cùng ông, đi qua những ngày tháng tĩnh lặng và dài lâu phía trước.
Hứa Kiến Quốc hạ tay xuống, bước đến trước di ảnh của vợ, nhẹ nhàng lau khung ảnh.
"Bà nó à, tuyết rơi rồi," ông thì thầm.
"Mùa đông năm nay, dường như không còn lạnh lẽo như vậy nữa."
Ngoài cửa sổ, tuyết rơi không tiếng động.