Sau khi bữa tiệc kết thúc, tôi một mình đi bộ trên đường về nhà. Điện thoại rung lên, tôi nhận được một tin nhắn mới, là của Giám sát viên Chu gửi đến, chỉ vỏn vẹn một câu: "Phiên tòa sơ thẩm đã tuyên án. Trịnh, Lý, Triệu đều nhận mức án nặng. Công lý tuy đến muộn nhưng không bao giờ vắng mặt. Bảo trọng."
Tôi dừng bước, ngước nhìn lên bầu trời đêm. Bầu trời sao đêm đông trong trẻo lạ thường, những vì sao lấp lánh như vô vàn đôi mắt phân định đúng sai.
Gió lạnh lướt qua gò má, hơi buốt, nhưng trong lòng tôi lại cảm thấy rất ấm áp. Con đường đã qua đầy rẫy chông gai, sự cô đ/ộc và những lời đe dọa, thậm chí có lúc còn đối mặt với hiểm nguy tính mạng. Nhưng tôi chưa bao giờ hối h/ận vì ngày đó đã đặt lá đơn xin nghỉ việc và tin nhắn 250 tệ kia lên bàn của Trần Minh Viễn.
Đó không phải là kết thúc, mà là một sự khởi đầu. Một sự khởi đầu về lòng dũng cảm, về sự kiên trì, về niềm tin rằng công bằng và chính nghĩa có thể đến muộn nhưng tuyệt đối sẽ không bao giờ vắng mặt.
2,85 triệu tệ và 250 tệ không chỉ là sự chênh lệch về con số, mà còn là khoảng cách giữa ánh sáng và bóng tối, giữa phẩm giá và sự nh/ục nh/ã, giữa kiên định và phản bội. Tôi rất may mắn vì đã chọn bước về phía ánh sáng.
Tương lai có lẽ vẫn còn những thách thức, nhưng tôi đã không còn sợ hãi. Bởi tôi biết, chỉ cần trong lòng luôn giữ một tấm gương sáng, tay nắm chắc thanh ki/ếm (thanh ki/ếm của pháp luật và chính nghĩa), thì dù đêm đen có dài đến đâu, cuối cùng cũng sẽ được chiếu sáng bởi niềm tin và hành động.