Mẹ tôi đang trải nghiệm trò nhảy bungee ở độ cao 1000 mét.

Vậy mà người 'anh em' khác giới của chồng tôi lại tự tiện c/ắt đ/ứt dây an toàn của bà.

Tôi hét lên thất thanh, toàn thân r/un r/ẩy không ngừng.

“Dừng tay lại! Làm vậy là ch*t người đấy!”

Cô ta đảo mắt, kh/inh khỉnh nói:

“Chị dâu, đừng có mà làm bộ làm tịch! Mấy anh em chúng tôi ai mà chẳng nhảy mà không cần đồ bảo hộ.”

“Chuyện nhỏ như con thỏ ấy mà. Anh em ơi, c/ắt thêm một sợi nữa đi~”

Từ dưới đáy vực truyền đến tiếng kêu c/ứu thảm thiết của mẹ tôi.

Tôi hoảng lo/ạn gọi điện cho chồng cầu c/ứu:

“Dây an toàn của mẹ khi nhảy bungee bị đ/ứt rồi, anh mau đến c/ứu bà đi……”

“Bảo người anh em khác giới của anh dừng tay lại đi, mẹ lớn tuổi rồi không chịu nổi hànhz hạz đâu, cứ tiếp tục thế này bà sẽ ch*t mất.”

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói mất kiên nhẫn của chồng:

“Vì nể mặt hai người phụ nữ các cô, nên Chỉ Nhu mới đặc biệt chọn trò bungee chỉ cao một nghìn mét đấy. Cô bớt làm lo/ạn đi, lát nữa đám anh em của tôi lại cười nhạo tôi mất!”

“Chẳng phải mẹ cô có b/ệnh tim sao, nhân cơ hội này mà rèn luyện một chút cũng tốt.”

Tôi cười lạnh, hóa ra anh ta tưởng người đang bị treo ở dưới kia là mẹ tôi.

……

Lời còn chưa dứt, điện thoại đã bị Cố Chỉ Nhu gi/ật lấy.

“Con trai, lúc đến nhớ m/ua cho bố bao th/uốc lá, bố đang lên cơn thèm th/uốc đấy.”

Giọng của Tạ Minh Chu ở đầu dây bên kia rõ ràng vui vẻ hơn hẳn.

“Cái loại người này, tiền th/uốc lần trước còn chưa trả đâu, bố đây không m/ua.”

“Bố lấy thân báo đáp cho con được không?”

“Cái chút th!t trên ngựk cô, bố đây không thèm.”

Hai người họ cứ thế liếc mắt đưa tình trước mặt bàn dân thiên hạ, hoàn toàn không đoái hoài gì đến bà mẹ chồng đã bị treo lơ lửng gần nửa tiếng đồng hồ.

Cuối cùng, Tạ Minh Chu cũng lái trực thăng đến nơi.

Tôi nén cơn gi/ận đang bốc lên tận óc.

“Tạ Minh Chu, mau c/ứu mẹ anh đi, bà sắp không xong rồi, tất cả là do con Cố Chỉ Nhu này gây ra.”

“Mẹ tôi?”

Anh ta sững sờ.

Cố Chỉ Nhu lập tức kéo anh ta ra sau lưng.

“Chị dâu, mẹ của Minh Chu đi nước ngoài họp rồi. Chị bịa chuyện như vậy, chẳng phải là nhắm vào tôi sao?”

Tôi bịa chuyện?

Tạ Minh Chu nhìn tôi đầy gh/ê t/ởm, mất kiên nhẫn nói:

“Tô Mạn! Rốt cuộc cô muốn tôi phải nói bao nhiêu lần nữa đây? Chỉ Nhu là anh em của tôi, nếu chúng tôi có thể thành đôi thì còn đợi đến bây giờ sao?”

“Cô có thể đừng nhắm vào cô ấy nữa được không? Cô ấy là đàn ông đấy.”

“Anh em, tiếp tục c/ắt dây đi, chỉ để lại một sợi xích là được.”

“Nuông chiều cái thói hư tật x/ấu của cô quá rồi!”

“Không được!” Tôi hét lên k/inh h/oàng.

Còn có dây đàn hồi buộc vào, cơ thể mẹ chồng vẫn có thể co giãn được.

Nếu chỉ còn lại một sợi xích, bà chắc chắn sẽ bị siết đến đ/ứt hơi.

Tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng kêu c/ứu yếu ớt của mẹ chồng từ dưới đáy vực, lòng đ/au như c/ắt.

Tôi định lấy điện thoại ra báo cảnh sát, nhưng liền bị Tạ Minh Chu hất văng.

“Chuyện nhỏ thế này mà cũng đòi báo cảnh sát, cô cố tình muốn làm Chỉ Nhu mất mặt đúng không?”

Tôi run lên vì gi/ận, đến nước này rồi mà trong mắt anh ta vẫn chỉ có người 'anh em' khác giới kia.

“Tạ Minh Chu, tôi nhắc lại lần nữa, người đang bị treo ở dưới kia là mẹ anh, mẹ anh cũng có b/ệnh cao huyết áp và tim mạch, anh không quên chứ?”

“Cố Chỉ Nhu làm thế này là gi*t người!”

Ánh mắt Tạ Minh Chu đầy vẻ khó hiểu.

“Đủ rồi Tô Mạn, lần nào tụ tập anh em, cô cũng gây chuyện với Chỉ Nhu.”

“Lần này còn dám lừa tôi là người đang treo ở dưới là mẹ tôi.”

“Nếu thực sự là mẹ tôi, Chỉ Nhu chắc chắn sẽ không làm thế!”

Nghe vậy, tôi sững sờ.

Vậy ra, họ đều tưởng người đang bị treo là mẹ tôi, nên họ mới cố tình h/ãm h/ại và trì hoãn c/ứu người sao?

Được! Nếu đã vậy, hy vọng các người đừng hối h/ận.

Nhưng Cố Chỉ Nhu, kẻ vừa rồi còn giả vờ làm đàn ông, bỗng nhiên trở nên tủi thân.

“Minh Chu, có phải tôi làm sai rồi không?”

“Từ khi anh kết hôn, nhóm anh em chúng ta càng ngày càng ít có cơ hội ở bên nhau.”

“Nhưng chị dâu cứ như vậy, tôi thực sự cảm thấy mình đã ảnh hưởng đến mối qu/an h/ệ của hai người.”

“Hay là, chúng ta cứ giải tán như vậy đi!”

Nói xong, cô ta uống cạn một ly rư/ợu trắng, mắt đẫm lệ nhìn Tạ Minh Chu.

Lời này vừa thốt ra, cả nhóm anh em đều nổi gi/ận.

“Cô Tô Mạn là cái thá gì, dựa vào đâu mà chia rẽ anh em chúng tôi?”

“Đúng đấy, năm đó thà để anh Tạ cưới Chỉ Nhu còn hơn, Tô Mạn mãi mãi chỉ là người ngoài!”

Cố Chỉ Nhu giả vờ gi/ận dữ đá/nh người đàn ông kia một cái.

“Đừng nói bậy, lát nữa chị dâu lại gi/ận đấy.”

“Cô ta gi/ận thì kệ cô ta, liên quan gì đến tao. Anh Tạ, hôm nay anh cho một câu trả lời dứt khoát đi, lấy Tô Mạn hay lấy Chỉ Nhu chúng tôi?”

Tạ Minh Chu do dự một lúc, trầm giọng nói:

“Vì em mà Chỉ Nhu đã chịu nhiều uất ức rồi, em mau xin lỗi cô ấy đi, chuyện này coi như bỏ qua.”

Bắt tôi xin lỗi?

Tôi không nghe nhầm đấy chứ!

Tôi không thể nhịn được cơn gi/ận nữa, giơ tay t/át thẳng vào mặt Tạ Minh Chu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Shipper Kinh Dị Chương 8
8 10 năm vây hãm Chương 10
12 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm