“Tỉnh lại đi, là ai đã hại bà ra nông nỗi này, tôi phải gi*t ch*t nó!”
Bố chồng đang cơn thịnh nộ khiến cặp đôi cẩu nam nữ sợ đến mức rùng mình một cái.
Tạ Minh Chu lẩm bẩm đầy bất mãn:
“Bố, bố bị làm sao thế, sao lại nhận nhầm vợ vậy?”
“Bố nhìn cho kỹ đi, đây là mẹ của Tô Mạn!”
Lời còn chưa dứt, khuôn mặt anh ta đã ăn trọn một cái t/át trời giáng từ bố chồng.
“Mày mở to con mắt chó của mày ra mà nhìn xem đây là ai!”
Tạ Minh Chu cuối cùng cũng nhìn thấy chiếc vòng tay vàng chạm trổ trên cổ tay mẹ chồng, m/áu trong người anh ta như đông cứng lại.
“Đây… đây chẳng phải là vòng của mẹ con sao!”
Tạ Minh Chu đứng ngây ra như tượng, gương mặt vốn hồng hào phút chốc trở nên trắng bệch.
Ngay cả từng sợi lông tơ cũng dựng đứng cả lên.
Anh ta r/un r/ẩy mấp máy môi, hồi lâu mới nặn ra được vài chữ.
“Mẹ con… mẹ con đang ở nước ngoài họp mà!”
“Bố, cái vòng này đâu phải chỉ mình mẹ con có, bố quên là bà ấy cũng từng cho Tô Mạn một cái sao!”
Anh ta bỗng như hiểu ra điều gì đó, quay ngoắt lại nhìn tôi đầy hung á/c.
“Tô Mạn, là cô!”
“Đồ mẹ tôi cho cô, cô lại đem đeo vào tay một x/ác ch*t.”
Cố Chỉ Nhu cũng giả vờ như chợt hiểu ra.
“Đúng rồi, hôm qua lúc chúng ta kiểm tra th* th/ể, làm gì có cái vòng này. Chắc chắn là Tô Mạn muốn dọa Minh Chu nên mới cố tình đeo vào tay bà ta!”
Vừa nói, cô ta vừa lao đến bên cạnh mẹ chồng, cố sức gi/ật lấy chiếc vòng.
Thế nhưng vừa mới đưa tay ra, cô ta đã bị bố chồng đang cơn gi/ận dữ đạp văng xuống đất.
“Cút ngay! Đừng có đụng vào vợ tao!”
“Bố! Sao bố có thể đối xử với Chỉ Nhu như vậy? Chúng con là anh em tốt mười mấy năm, bố không phải không biết!”
Tạ Minh Chu đ/au xót che chở Cố Chỉ Nhu ra sau lưng.
“Bớt mẹ mày nhảm nhí đi, còn nói thêm câu nữa tao đá/nh cả mày luôn!”
Bố chồng không thèm đếm xỉa đến cặp đôi ng/u xuẩn đó nữa, chỉ lặng lẽ bế mẹ chồng từ trong qu/an t/ài ra.
Tạ Minh Chu còn muốn ngăn cản, nhưng sắc mặt lại càng lúc càng khó coi.
Anh ta dán mắt vào mẹ chồng, sự nghi hoặc trong lòng ngày càng lớn, cơ thể cũng không kìm được mà r/un r/ẩy.
Dáng người này, kiểu tóc này, sao lại giống mẹ mình đến thế?
Tạ Minh Chu hoảng lo/ạn lắc đầu, miệng không ngừng lẩm bẩm:
“Không thể nào! Không thể nào!”
Cố Chỉ Nhu cũng nhận ra sự bất ổn của anh ta, nhưng vẫn cố gắng trấn an một cách đầy tự tin.
“Minh Chu, anh nghĩ kỹ đi, dì đi nước ngoài họp rồi, sao người này có thể là dì được?”
“Chắc lại là trò q/uỷ của Tô Mạn thôi! Anh gọi điện cho dì x/ác nhận lại là xong ấy mà.”
“Đúng, đúng!” Tạ Minh Chu gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, nặn ra một nụ cười khó coi.
“Con gọi ngay!”
Thế nhưng đầu dây bên kia, điện thoại mãi vẫn không liên lạc được.
Tạ Minh Chu hoàn toàn hoảng lo/ạn.
Anh ta siết ch/ặt điện thoại, ánh mắt trống rỗng đến đ/áng s/ợ.
“Mẹ, mẹ nghe máy đi! Mẹ nghe máy đi mà!”
Tôi ném thẳng tờ giấy x/ác nhận th* th/ể của b/ệnh viện vào mặt anh ta.
“Tạ Minh Chu, anh nhìn xem, người ch*t rốt cuộc là ai!”
“Rốt cuộc là cái gì đã khiến anh đinh ninh người ch*t là mẹ tôi đến thế?”
Khi nhìn rõ cái tên trên giấy, anh ta kinh hãi ném tờ giấy đi.
“Tô Mạn! Chắc chắn là cô làm giả!”
“Cô không phải con người!”
Nhìn bộ dạng đi/ên cuồ/ng đó của anh ta, tôi hiểu rằng nói thêm bao nhiêu cũng vô ích.
“Tạ Minh Chu, th* th/ể mẹ anh ở ngay đây, anh lau sạch mặt bà ấy ra xem không phải là xong sao?”
“Tôi dù có giỏi giả mạo đến đâu, cũng không thể đổi cả khuôn mặt của mẹ anh được!”
Anh ta nhìn người phụ nữ mặt mày trắng bệch trước mặt, trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành.
Anh ta đang cố gắng tê liệt bản thân, từ chối tin rằng người phụ nữ này chính là mẹ ruột của mình.
Thế nhưng Cố Chỉ Nhu không tin tà, xung phong đi lấy một chậu nước.
“Minh Chu, anh tin em, đây tuyệt đối không phải mẹ anh!”
“Hôm đó em thấy Tô Mạn khóc lóc thảm thiết, nếu thực sự là mẹ anh, cô ta chắc chắn sẽ không rơi nổi một giọt nước mắt nào đâu!”
Vừa nói, cô ta vừa th/ô b/ạo lau chùi khuôn mặt mẹ chồng.
Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng giày cao gót quen thuộc.
Vừa đi vừa khóc lóc kể lể:
“Thông gia ơi, bà ch*t thảm quá!”
Nhìn rõ bộ quần áo của người vừa đến, Tạ Minh Chu bất chấp tất cả lao tới ôm chầm lấy bà.
“Mẹ, cuối cùng mẹ cũng về rồi, con còn tưởng người ch*t thực sự là mẹ!”
Tôi cười lạnh.
“Tạ Minh Chu, anh ngẩng đầu lên nhìn xem, người anh đang ôm rốt cuộc là ai?”
“Sao lại là cô?!”
Tạ Minh Chu hét lên mất kiểm soát.
“Không phải cô ch*t rồi sao?”
“Vậy… người đang nằm ở đó là ai?”
“Đương nhiên là mẹ anh rồi!”
Tôi nhìn Tạ Minh Chu đầy ẩn ý.
“Hay là, anh quay lại nhìn kỹ xem nào!”
Lớp trang điểm trên mặt mẹ chồng đã bị tẩy sạch hoàn toàn.