Bà cụ Thẩm vốn còn định tha cho đứa cháu ngoại một con đường sống, nhưng nghe đến câu này thì suýt chút nữa đã ngất đi.
“Đồ s/úc si/nh! Đồ s/úc si/nh!”
Lúc này, Cố Chỉ Nhu đã chìm đắm trong giấc mộng làm phu nhân nhà giàu.
Trước khi đến đây, tôi đã cho người điều tra thân thế của cô ta.
Cô ta xuất thân nghèo khó, từ nhỏ đến lớn nhờ việc kết nghĩa anh em với đám con trai mà nhận được không ít lợi lộc.
Đám đàn ông đó đều thích tính cách phóng khoáng của cô ta, vì thế mà cô ta đã phá hoại hạnh phúc của không biết bao nhiêu gia đình.
Còn Tạ Minh Chu là thiếu gia giàu có nhất mà cô ta quen được từ trước đến nay, nên cô ta luôn đối đầu với tôi, hy vọng có ngày thành công hất cẳng tôi đi.
Vậy thì, tôi sẽ toại nguyện cho cô ta.
Dù sao thì cái nhà họ Tạ này cũng sắp trở thành vỏ rỗng rồi.
Tôi lấy ra tờ đơn ly hôn đã chuẩn bị sẵn, đưa cho Tạ Minh Chu.
“Ký đi, chúc cặp đôi cẩu nam nữ các người, trăm năm hạnh phúc! Khóa ch/ặt lấy nhau nhé!”
“Cô…”
“Cô cũng biết điều đấy!”
Cố Chỉ Nhu hung hăng đáp lại tôi một câu, nhưng vẫn không thể che giấu được khóe miệng đang nhếch lên.
Trái lại, Tạ Minh Chu trông có vẻ như đang mất mát điều gì đó.
Sau khi ký tên, tôi đứng trước mặt hai người họ.
Nói lớn:
“Tạ Minh Chu, anh sẽ không biết rằng nhà ngoại của mẹ anh chính là nhà họ Thẩm, gia tộc giàu nhất kinh thành chứ?”
“Bà ngoại của anh, cũng chính là bà cụ Thẩm đang đứng trước mặt anh đây, là gia chủ đương nhiệm của nhà họ Thẩm.”
“Còn về cái nhà họ Tạ, chẳng qua chỉ là chút rác rưởi rơi ra từ kẽ tay họ mà thôi!”
“Nhưng mà, hình như bây giờ các người đến cả chút rác này cũng không giữ được nữa rồi!”
“Cô nói cái gì?”
Cố Chỉ Nhu và Tạ Minh Chu đồng thanh hỏi.
“Sao có thể chứ?”
Bà cụ Thẩm đ/ập mạnh xuống bàn.
“Không sai, từ hôm nay trở đi, ta thu hồi toàn bộ cổ phần của tập đoàn Tạ thị.”
“Mọi khoản n/ợ của Tạ thị đều do Tạ Minh Chu gánh chịu.”
“Còn tất cả các gói bảo hiểm và quỹ đầu tư mà con gái ta m/ua cho Tạ Minh Chu trước đây, người thụ hưởng sẽ được chuyển sang cho cô Tô Mạn!”
“Cháu gái Tô, đây là những gì cháu xứng đáng nhận được.”
Tôi cảm kích gật đầu.
Cố Chỉ Nhu bàng hoàng, cố gắng tiêu hóa ý nghĩa trong lời nói của bà cụ Thẩm.
Cô ta không cam tâm cứ thế mà cùng Tạ Minh Chu trở thành kẻ trắng tay.
“Không thể nào, không thể nào!”
“Bà già kia, bà nói bậy gì đó, bà dựa vào đâu mà lấy đi toàn bộ tiền bạc của Tạ thị.”
“Tôi gi*t bà!”
Cô ta trợn mắt, như một con thú hoang phát đi/ên.
Ngay cả Tạ Minh Chu cũng bị dọa cho gi/ật mình.
Nhìn sang Tạ Minh Chu, anh ta lại chẳng hề có chút gợn sóng nào.
Bởi vì điều anh ta quan tâm nhất chính là tình “anh em” thuần khiết giữa họ.
“Chỉ Nhu, em đừng như vậy, tin anh đi, anh nhất định sẽ cho em cuộc sống tốt đẹp.”
“Chỉ cần anh em chúng ta ở bên nhau, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.”
Anh ta lặng lẽ ôm lấy người anh em khác giới của mình, hoàn toàn không nhận ra vẻ oán đ/ộc và chán gh/ét trong mắt cô ta.
Bà cụ Thẩm giao quyền xử lý Cố Chỉ Nhu và Tạ Minh Chu cho tôi.
Tôi không thực hiện bất kỳ hành động nào.
Bởi vì, không có kịch bản nào hấp dẫn hơn việc nhìn hai kẻ gh/ét nhau tận xươ/ng tủy phải t/ự s*t hại lẫn nhau.
Tôi cầm trong tay số tài sản khổng lồ, quay sang tìm cho mình một cậu phi công trẻ kém mười tuổi.
Tôi hỏi cậu ta: “Cậu từng nghe đến từ “Hán tử biểu” (cô nàng trà xanh giả trai) chưa?”
Cậu ta bĩu môi đầy kh/inh bỉ.
“Hán tử biểu gì chứ, chẳng qua là đồ khốn nạn thôi!”
“Ha ha ha ha ha.”
Chúng tôi nhìn nhau cười lớn.
Lần tiếp theo có tin tức về Tạ Minh Chu đã là ba tháng sau.
Anh ta mặc bộ đồ shipper, đang cãi vã với bảo vệ khu biệt thự của chúng tôi.
Thấy tôi, anh ta vội vàng thu ánh mắt lại, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại im lặng.
Xe shipper của anh ta hỏng, chân cũng bị thương.
Tôi nổi lòng “từ bi”, định đưa anh ta về nhà.
Nơi anh ta ở hiện tại là một khu chung cư cũ kỹ đã ba mươi năm tuổi.
Khắp nơi đều nồng nặc mùi rác thải và vô số gián bò lổm ngổm.
Ở góc tầng cao nhất của tòa nhà này chính là nhà anh ta.
Vừa đến gần, đã nghe thấy những ti/ếng r/ên rỉ kỳ lạ phát ra từ bên trong.
Sắc mặt Tạ Minh Chu thay đổi đột ngột, anh ta đ/á văng cửa chính.
“Hai người đang làm cái gì thế hả!”
Hai người bên trong đang thở dốc, không một mảnh vải che thân.
Đang làm gì, nhìn là rõ ngay.
Mà người đàn ông kia, lại chính là người anh em tốt ngày xưa của Tạ Minh Chu.
“Đồ khốn nạn, cô dám cắm sừng tôi!”
“Tôi đá/nh ch*t cô.”
Lúc này Cố Chỉ Nhu đã chẳng còn chút sợ hãi, cô ta ung dung mặc quần áo vào.
Phản pháo lại: “Anh tưởng anh còn là thái tử gia của Tạ thị à, dựa vào đâu mà bắt tôi phải giữ thân ngọc ngà cho anh.”
“Nói thật cho anh biết, đám anh em của anh tôi đã ngủ qua hết rồi, anh làm được gì tôi nào?”
Tôi vốn tưởng Tạ Minh Chu sẽ làm ra hành động quá khích gì đó.
Không ngờ kẻ nhu nhược này lại ngồi xổm xuống đất, tủi thân bật khóc.
“Chỉ Nhu, không phải em nói, chúng ta là anh em tốt cả đời sao?”