Tất cả mọi người đều bị biến cố đột ngột này làm cho h/ồn bay phách lạc.
Thanh Loan sợ hãi ngã ngồi xuống đất, chiếc mũ phượng trên đầu vỡ tan tành, chỉ tay vào tôi hét lớn:
“Ngươi... rốt cuộc ngươi là con quái vật gì! Ngươi không phải gà gấm!”
Tôi vặn vẹo cổ, phát ra tiếng răng rắc nghe đến rợn người.
Những chiếc vảy đen bắt đầu lan rộng trên da th!t tôi, trên đỉnh đầu mọc ra hai chiếc sừng sắc nhọn, cái đuôi phía sau to khỏe như roj sắt, quất mạnh xuống đất, tạo thành một cái hố sâu hoắm.
Tôi nhìn xuống Thái tử Bạch Hổ đang bị giẫm dưới chân, li/ếm li/ếm chiếc răng nanh sắc nhọn.
“Thái tử điện hạ, ai nói với ngài ta là gà gấm vậy?”
“Bà đây chính là Thao Thiết đấy!”
“Thao... Thao Thiết?!”
Trong đám đông bùng lên một trận hít khí lạnh.
Một trong bốn đại hung thú thời thượng cổ, nuốt trời ăn đất, vạn vật đều có thể làm thức ăn, Thao Thiết!
Chẳng phải nghe nói đã tuyệt chủng hoàn toàn trong trận đại chiến Thần M/a hơn mười vạn năm trước rồi sao?!
“Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào! Là ảo thuật! Đây chắc chắn là ảo thuật!” Thanh Loan hét lên, bò dậy từ dưới đất, khuôn mặt vặn vẹo.
“Người đâu! Kết trận! Gi*t nó! Băm nó ra thành bùn cho ta!”
Hộ vệ của Vũ tộc nhìn nhau, nhưng dưới sự gào thét của Thanh Loan, đành cắn răng lao lên.
Hàng chục luồng ánh sáng pháp thuật rực rỡ đan xen thành một tấm lưới lớn, chụp thẳng xuống đầu tôi.
Tôi thậm chí không buồn nhướng mày, chỉ hít một hơi thật sâu.
Lồng ngựk phồng to, tôi há cái miệng rộng như vực thẳm.
Cuồ/ng phong nổi lên, đất trời biến sắc.
Tấm lưới pháp thuật trông có vẻ uy lực vô biên kia, cùng với hơn mười tinh nhuệ Vũ tộc lao lên phía trước, lập tức mất kiểm soát, không một chút phản kháng bị tôi nuốt chửng vào bụng.
Tiếng nhai rôm rốp vang lên.
Ngay cả tiếng kêu thảm thiết cũng chưa kịp phát ra, chúng đã hóa thành nguồn dưỡng chất tinh thuần nhất trong cơ thể tôi.
“Vị nhạt quá, không đủ nhét kẽ răng.” Tôi chán gh/ét bĩu môi, ánh mắt chuyển sang những vị khách đang sợ hãi đến tê liệt dưới đài và những bàn tiệc sơn hào hải vị.
Linh quả, tiên tửu, th!t linh thú nướng trong tiệc cưới tỏa ra hương thơm quyến rũ.
Nước miếng tôi không tự chủ được mà nhỏ xuống, đ/ập xuống phiến đ/á xanh, lập tức ăn mòn thành một cái hố lớn.
“Chạy! Mau chạy đi! Quái vật!”
Khách khứa cuối cùng cũng phản ứng lại, hét lên rồi chạy tán lo/ạn, cả vương thành hỗn lo/ạn một đoàn.
Tôi lười quan tâm đến đám tôm tép nhãi nhép này, ánh mắt khóa ch/ặt lấy Huyền Diệp đang bị tôi giẫm dưới chân.
Con Bạch Hổ này, chính là món đại bổ.
“N ngươi... ngươi dám ăn ta... Phụ hoàng sẽ không tha cho ngươi đâu...” Huyền Diệp lúc này đã vỡ mật, đôi mắt hổ khổng lồ đầy vẻ sợ hãi, liều mạng giãy giụa muốn thoát thân.
“Phụ hoàng ngươi? Tốt quá, cả nhà nên đoàn tụ với nhau mới phải.”
Tôi nhấc chân, chuẩn bị giẫm nát đầu hắn.
“Dừng tay làm hại Thái tử!”
Đúng lúc này, Thanh Loan từ trong ngựk lấy ra một chiếc gương đồng cổ kính, cắn đầu lưỡi phun một ngụm tinh huyết lên đó.
Chiếc gương đồng lập tức tỏa ánh sáng rực rỡ, một luồng kim quang chói mắt b/ắn thẳng vào mặt tôi.
“Gương Chiếu Yêu?” Tôi cười lạnh, không né không tránh, mặc cho kim quang đá/nh vào người.
Kim quang chiếu lên người tôi, ngoài việc làm tôi thấy hơi chói mắt ra thì chẳng có tác dụng gì cả.
Nhưng luồng kim quang đó phản xạ lại, không lệch một phân quét qua chính Thanh Loan.
“A!”
Thanh Loan thét lên một tiếng thảm thiết, bộ áo gấm chín màu trên người vỡ vụn.
Dưới ánh kim quang, dung nhan tự hào nhất của nàng ta nhanh chóng tan chảy, bong tróc, lộ ra bộ mặt thật nguyên bản.
Một con chim cút đuôi trụi, lông lá thưa thớt, toàn thân đầy ghẻ lở và tỏa ra mùi hôi thối kinh người!
Toàn trường xôn xao.
“Trời ơi! Đó là thứ gì mà gh/ê t/ởm vậy?”
“Đây chính là đệ nhất mỹ nhân tứ hải bát hoang của Vũ tộc sao? Thật là tụt mood quá! Ọe--”
Huyền Diệp khó nhọc quay đầu lại, nhìn thấy tuyệt thế mỹ nhân mà mình hằng mong đợi biến thành bộ dạng này, dạ dày đảo lộn, phun ra một ngụm m/áu đen rồi ngất xỉu vì tức.
“Không! Đây không phải là ta! Đừng nhìn! Tất cả đừng nhìn!” Thanh Loan che mặt, gào thét trong tuyệt vọng rồi tìm chỗ trốn.
Tôi cười khẩy, một cước đ/á bay Huyền Diệp đã ngất lịm.
Bây giờ, đến lúc làm việc chính rồi.
Tôi ngẩng đầu, nhìn về phía sâu trong vương thành Bạch Hổ, nơi có một linh mạch thượng phẩm trải dài vạn dặm, đang tỏa ra hương thơm khiến tôi phát đi/ên.
Đôi chân tôi dùng lực, lao vút lên không trung, hướng thẳng đến linh mạch.
Hôm nay, tôi muốn ăn sạch sành sanh tộc Bạch Hổ!
Tiếng n/ổ ầm ầm vang lên.
Tôi lao thẳng vào địa cung tàng bảo của tộc Bạch Hổ, hóa thành nguyên hình Thao Thiết khổng lồ, vảy đen lấp lánh ánh sáng tham lam giữa đống châu báu.
Miệng mở rộng, toàn bộ bảo vật trong địa cung hóa thành một dòng lũ, không ngừng tuôn chảy vào cái hố không đáy của tôi.
“Nghiệt súc! Sao dám h/ủy ho/ại căn cơ của tộc ta!”