Triệu Kiệt mất kiên nhẫn: "Biết rồi, biết rồi."
Mẹ chồng thở dài: "Đừng lúc nào cũng thấy mẹ đang chỉ tay năm ngón với con, nếu vợ con chịu khó chăm sóc con thì mẹ chắc chắn sẽ chiều theo ý con. Đằng này nó không có ý thức đó, con lại không rành, mẹ là mẹ thì nhắc nhở con chẳng phải là chuyện bình thường sao?"
Tôi nén cơn gi/ận đi về phía phòng khách, gi/ật phắt điếu th/uốc lá dở dang trên miệng Triệu Kiệt.
"Đừng hút th/uốc trong phòng khách, tôi bị dị ứng."
Triệu Kiệt theo phản xạ muốn xin lỗi, nhưng bị mẹ chồng lườm một cái, lập tức ưỡn thẳng lưng.
"Căn nhà này là do tôi trả tiền đặt cọc đấy nhé? Tôi hút điếu th/uốc mà phải nhìn sắc mặt cô à? Cô bị dị ứng thì không tự ra ngoài mà đứng à?"
Mẹ chồng lấy cho Triệu Kiệt điếu th/uốc khác: "Con trai, cứ hút tự nhiên, ở nhà mình thì cần gì phải giữ nhiều quy tắc thế."
Triệu Kiệt gật đầu, châm lại điếu th/uốc, vẻ mặt như thể "cô làm gì được tôi".
Sự thất vọng và bất lực đ/è nặng trong lòng.
Người dưng nước lã còn biết không được hút th/uốc trước mặt phụ nữ mang th/ai, huống chi tôi còn bị dị ứng với khói th/uốc.
Vậy mà mẹ chồng lại muốn dùng cách này để dằn mặt tôi, còn người đàn ông tôi từng yêu sâu đậm lại tán đồng với cách làm của bà.
Tôi nắm ch/ặt tay đến trắng bệch, nhưng cuối cùng không nói gì, lấy tay che mũi miệng rồi đi ra ngoài.
Khi đến cửa, mẹ chồng hét lớn sau lưng tôi: "Con ra ngoài hành lang mà ngồi, đợi Tiểu Kiệt hút th/uốc xong thì về giặt quần áo. Mẹ dạy con cách thay tã cho cụ cố, thời tiết nóng thế này, một ngày cụ phải thay năm lần đấy nhé."
Tôi không thèm để ý đến bà, cứ thế đi thẳng đến tiệm làm đẹp, nạp thẻ một lần hai mươi nghìn tệ.
Nhân viên Tiểu Trương vô cùng ngạc nhiên, x/ác nhận lại với tôi mấy lần.
"Chị Vi Vi, chị thực sự nạp hai vạn tệ sao? Anh Triệu bên đó liệu có nổi gi/ận không..."
Tôi bình thản đáp: "Anh ta không có tư cách đó."
Tôi có công việc ổn định, trước khi gả cho Triệu Kiệt, mức chi tiêu của tôi luôn duy trì ở mức trung bình khá, đừng nói đến việc nạp hai vạn vào tiệm làm đẹp, một bữa ăn tùy hứng cũng đã tốn vài nghìn.
Thế nhưng sau khi kết hôn với Triệu Kiệt, tôi không những phải cùng anh trả tiền nhà, mà khi thu nhập của anh không ổn định, tôi còn phải bỏ tiền tiết kiệm ra.
Thêm vào đó, bố mẹ chồng thường xuyên tìm cách bắt tôi tiết kiệm, tôi không còn được bước chân vào tiệm làm đẹp lần nào nữa.
Sau khi mang th/ai nghỉ việc, tôi thậm chí còn chẳng m/ua nổi một chiếc váy mới, thỉnh thoảng còn làm thêm để giảm bớt gánh nặng cho Triệu Kiệt. Vậy mà Triệu Kiệt có tư cách gì để đuổi tôi ra hành lang?
Đối với một số người, sự hy sinh và thỏa hiệp của tôi là tình yêu.
Nhưng đối với gia đình Triệu Kiệt, sự hy sinh và thỏa hiệp của tôi là việc liên tục hạ thấp giới hạn để họ dễ bề thao túng.
Tôi chọn gói chăm sóc da mặt toàn diện dành cho bà bầu, ở lại đó đến tận 11 giờ trưa.
Đến giờ cơm, Triệu Kiệt nhắn tin tới.
【Ngoài hành lang không có ai, em chạy đi đâu rồi?】
【Đang làm mặt ở tiệm làm đẹp.】
【Ai cho phép em tiêu xài phung phí thế... Thôi bỏ đi, về giặt quần áo nhanh lên, mẹ bảo nhà vệ sinh cũng phải cọ rửa, vừa nãy cụ cố đi vệ sinh ra đầy sàn rồi.】
Tôi nén cơn buồn nôn, gửi lại một dấu hỏi chấm.
【?】
【Anh ở nhà, tại sao không phải là anh làm mà cứ phải đợi tôi về mới làm? Hơn nữa Triệu Kiệt, tôi không biết dọn dẹp vệ sinh.】
Triệu Kiệt trả lời rất nhanh.
【Mẹ không cho anh cọ nhà vệ sinh, vì ở nhà chúng ta, không có tiền lệ đàn ông đi cọ nhà vệ sinh.】
Tôi tức đến bật cười.
【Nhưng nhà tôi cũng không có tiền lệ con dâu đang mang th/ai phải đi cọ nhà vệ sinh.】
【Không được thì gọi người dọn dẹp không được sao?】
Triệu Kiệt gửi một biểu tượng cảm xúc c/âm nín.
【Em trả tiền à?】
Thái độ lạnh lùng và cáu bẳn của anh ta làm tôi thấy phiền lòng: 【Được, tôi trả.】
Thế nhưng Triệu Kiệt lại càng tức gi/ận hơn.
【Em giờ đã nghỉ việc rồi, tiền không để lại mà nuôi con, tiêu xài bậy bạ cái gì?】
【Đừng có không biết phân biệt nặng nhẹ, mẹ đã nổi gi/ận rồi đấy.】
【Cho em nửa tiếng, không về thì tự gánh hậu quả đi.】
Đến đây, tôi không còn tâm trạng nào để nói chuyện tiếp nữa.
Tiểu Trương thấy tình hình không ổn, cẩn thận hỏi: "Chị Vi Vi, chị có làm massage toàn thân không ạ?"
Tôi hít sâu một hơi: "Làm, tại sao không làm."
Tắt nguồn điện thoại, tôi nằm lại đó đến tận tối.
Tay nghề của Tiểu Trương rất khá, bao nhiêu mệt mỏi trong tôi đều tan biến.
Nhưng khi tôi bật điện thoại lên định về nhà, cả người tôi cứng đờ.
Triệu Kiệt gửi cho tôi hơn chục tin nhắn, thúc giục tôi về nhà.
Thấy tôi không trả lời, anh ta quăng lại một câu: "Mẹ nói không sai, trước đây là do anh quá nuông chiều em, em cứ đợi đấy." rồi không nói gì thêm.
Hai tiếng sau, anh ta gửi một đoạn video.
Trong video, mẹ chồng cầm chú mèo tôi gửi ở tiệm thú cưng ném mạnh xuống đất.
Lặp đi lặp lại, cho đến khi chú mèo bị ném đến tứ chi biến dạng, da th!t bong tróc, chỉ có thể phát ra những tiếng kêu yếu ớt đầy tuyệt vọng.
Trong chớp mắt, sự kinh ngạc của tôi hóa thành ngọn lửa gi/ận dữ ngút trời.
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng, những chuyện chỉ thấy trên mạng, lại có ngày xảy ra trên chính bản thân mình.