“Mẫu hậu, đây là số bạc lãi con thu được từ thương lộ Giang Nam tháng này, tổng cộng ba mươi triệu lượng, đã nộp đủ vào quốc khố!”
Công chúa Khuynh Loan vỗ vỗ vào cuốn sổ sách dày cộp, trong mắt nàng ta làm gì còn hình bóng phò mã, chỉ toàn là ánh sáng của vàng bạc, “Quyền kinh doanh đ/ộc quyền tháng sau, con c/ầu x/in mẫu hậu phê chuẩn, con còn có thể tăng gấp đôi con số này!”
“Mẫu hậu, gốc gác của hậu cung và gia quyến quan lại trong kinh thành đã được thanh lọc toàn bộ.”
Giang thị, cô con dâu từng không thèm tranh đấu của tôi, giờ đây sắc mặt lạnh lùng, dâng lên một danh sách dày cộp: “Nhà nào tham ô, nhà nào chứa chấp kẻ x/ấu, con đều nắm rõ trong lòng. Chỉ cần mẫu hậu ra lệnh một tiếng, tối mai con có thể khiến cả nhà bọn chúng biến mất một cách ngăn nắp.”
“Hoàng tổ mẫu!”
Sở Thừa Càn dập đầu thật mạnh, tiếng trọng giáp m/a sát xuống mặt đất vang lên đanh thép, “Man di phương Bắc đã bị đá/nh phục, tôn nhi mang về ba vạn chiến mã! Tôn nhi xin chỉ, ngày mai sẽ dẫn quân khai khẩn đất hoang, nếu không luyện ra được đội kỵ binh mạnh nhất, tôn nhi thề không về kinh dưỡng già!”
Tôi bưng chén trà lên, chậm rãi gạt lớp lá trà nổi trên mặt, nhìn ba kẻ đang tranh nhau giành việc, làm việc đến mức quên cả sống ch*t dưới kia, chỉ cảm thấy không khí cũng trở nên trong lành hơn hẳn.
Nhớ năm xưa, khi chưa xuyên không tới, tôi là một cán bộ kiểu mẫu chuyên nhận cờ thi đua ở văn phòng khu phố. Còn bây giờ, ở trong hoàng cung Đại Chu này, tôi đã trở thành một nhà quản lý chuyên nghiệp cấp cao.
Chân ái ư?
Đó là do ăn quá no nên rửng mỡ mà ra thôi.
Tự do ư?
Đó là do chưa từng nếm trải nỗi khổ của xã hội.
Chỉ cần c/ắt đ/ứt sự chu cấp, ném vào cái lò luyện mang tên thực tế mà nung nấu, thì dù là thứ phế thải n/ão tàn đến đâu cũng có thể luyện thành những nhân viên mẫn cán nhất.
“Mẫu hậu, tập tấu chương khẩn này cứ để con phê duyệt đi, con không mệt đâu!”
Khuynh Loan vươn tay muốn tranh giành.
“Thật to gan, sổ sách Nội vụ phủ còn chưa tính xong, Khuynh Loan ngươi lui ra đi, vẫn là để bản cung phò tá mẫu hậu!”
Giang thị không chút nhường nhịn.
“Tôn nhi nguyện viết thay cho Hoàng tổ mẫu!”
Sở Thừa Càn là kẻ có giọng to nhất.
Tôi nhìn cuộc thi đấu giữa những kẻ “nghiện việc” Đại Chu đang diễn ra sôi nổi dưới đài, khoan khoái dựa lưng vào ghế. Hóa ra, đây mới chính là cảnh giới cao nhất khi xuyên thành Hoàng thái hậu, không cần phải nhúng tay vào mọi việc, chỉ cần ngồi vững ở vị trí cao nhất.
Tầm mắt nhìn tới đâu, không còn kẻ n/ão tàn hay diễn kịch, chỉ có đội ngũ nhân viên bách chiến bách thắng dưới trướng của lão nương!
Tôi nhấp một ngụm trà ấm, mỉm cười nhẹ nhàng nhìn về phía ánh hoàng hôn.
Giang sơn Đại Chu này, cuối cùng cũng được bảo toàn rồi.