Một con non chưa phá vỏ, không phân biệt nam nữ, cần được nâng niu chăm sóc.
Để kiểm tra xem Uyên Tẫn rốt cuộc đã hồi phục hay chưa, dạo này tôi luôn cố tình lởn vởn trước mặt ông ta.
Ông ta đọc sách trong thư phòng, tôi nằm trên chiếc ghế dài bên cạnh chằm chằm nhìn ông ta.
Ông ta chẳng buồn ngẩng đầu, chỉ tiện tay đẩy đĩa điểm tâm về phía tôi.
“Ăn đi.”
Hai từ, hết.
Trước kia ông ta luôn bế thốc tôi đặt lên đùi, dùng bàn tay ấm áp xoa lưng tôi, ngón cái vuốt ve má tôi.
Giờ thì không còn nữa.
Tôi nhìn chằm chằm vào ông ta, như muốn nhìn ra một cái lỗ trên mặt ông ta vậy.
“Sao thế?”
Cuối cùng ông ta cũng quay đầu nhìn tôi.
......Tôi đâu thể nào hỏi thẳng ông ta rằng "Ông nhìn tôi xem còn giống một quả trứng không?" được.
“Dạo này ông có thấy tôi... có chỗ nào không ổn không?”
Ông ta nhìn mặt tôi, đôi đồng tử màu đỏ kim bỗng sáng rực lên.
“Trứng ngoan! Có phải con có cảm giác gì rồi không? Có phải vỏ trứng sắp nứt rồi không? Có phải sắp nở... ”
“Không có.”
Tôi ngắt lời ông ta, giọng lạnh lùng.
“Còn lâu nhé!”
Loại th/uốc giải đó quả nhiên không có tác dụng!
Tôi đứng dậy định rời đi, ông ta đột nhiên tháo áo choàng, trùm kín đầu tôi, rồi bế xốc tôi lên đi về phía tẩm điện.
“Mặc ít thế này mà cứ chạy lung tung, sẽ bị cảm lạnh đấy.”
Tôi ngạc nhiên nhìn ông ta, chẳng phải mấy bộ đồ này đều do ông ta đưa tôi sao? Ngày nào tôi cũng mặc, sao hôm nay lại không ổn?
......
Hôm đó ông ta nghị sự ở Hắc Diệu Sảnh, tôi không vào, chỉ ngẩn ngơ nhìn đóa sen mực dưới hành lang. Khi đó tôi buột miệng khen đẹp, Uyên Tẫn liền đặc biệt mang từ nhân tộc về trồng đầy khắp M/a Bảo.
Tôi nhìn đến xuất thần, nhưng lại bị giọng nói của Uyên Tẫn kéo về thực tại.
“Ngươi nói xem, có phải ta bị b/ệnh rồi không?”
Phó quan mừng rỡ: Chẳng lẽ th/uốc giải có tác dụng? Vương thượng cuối cùng cũng bắt đầu nhận ra mình có vấn đề rồi sao?
“Sao ta có thể động tâm với một quả trứng chứ? Nó là một quả trứng đấy! Như thế chẳng phải ta còn cầm thú hơn cả đám b/án thú nhân kia sao?”
Phó quan sững sờ, tôi đang trốn dưới hành lang cũng sững sờ.
Ông ta xa lánh tôi không phải vì bắt đầu tỉnh táo, mà vì ông ta nghĩ mình đã thích một quả trứng?
Ông ta tránh mặt tôi vì nghĩ mình là kẻ cầm thú, lại có ý đồ x/ấu xa với một quả trứng non.
Phó quan nhìn theo bóng lưng Uyên Tẫn rời đi, lắc lắc cái đầu lâu.
“Th/uốc giải phải tăng liều thôi... vị tổ tông này rốt cuộc khi nào mới tỉnh táo lại đây...”
Để không bị ông ta phát hiện, tôi quay người rời đi, nhưng lại gặp m/a nữ Gia Nam của phương Bắc ở ngay góc rẽ.
Đôi mắt xanh băng, mái tóc trắng như tuyết, làn da trắng lạnh như sương, khoác trên mình chiếc áo choàng màu xám bạc, mỗi bước đi đều kéo theo một luồng hơi lạnh nhàn nhạt trên mặt đất.
Quả nhiên rất đẹp, đệ nhất mỹ nhân phương Bắc, cái danh này không phải gọi chơi.
Cô ta nhìn thấy tôi, trong mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc, rồi mỉm cười nói:
“Đây là quả trứng mà Vương thượng nuôi sao? Một con b/án thú nhân nhỏ? Nhìn cũng... khá đáng yêu đấy.”
Khi nói chuyện, ánh mắt cô ta đá/nh giá tôi, như đang nhìn một con vật nhỏ mới lạ.
Người phương Bắc có vóc dáng cao ráo, cô ta cao hơn tôi cả một cái đầu, tôi phải ngước mặt lên mới nhìn rõ ngũ quan của cô ta.
Cô ta giơ tay định chạm vào tóc tôi.
Tôi không đợi cô ta chạm vào, tay luồn vào ống ủng rút d/ao găm ra, lưỡi d/ao rạ/ch một đường trên mu bàn tay cô ta, m/áu màu xanh băng lập tức rỉ ra từ vết thương.
Gia Nam vội vàng rụt tay lại, đ/au đến biến sắc mặt.
“Cô là một đứa trẻ mồ côi b/án thú nhân, mà lại mang theo d/ao găm trong M/a Bảo? Ai cho phép cô? Lỡ làm bị thương Vương thượng thì sao?”
Hai tên thị vệ màu xanh băng phía sau cô ta lập tức tiến lên một bước, định kh/ống ch/ế tôi.
“Ta thấy Vương thượng cưng chiều cô đến mức vô pháp vô thiên rồi, nên được dạy dỗ cẩn thận mới phải.”
Tôi nhìn bộ dạng như bà chủ của cô ta, bỗng bật cười thành tiếng.
Gia Nam sầm mặt, đột nhiên nói:
“Cô chưa bao giờ tò mò tại sao trong bao nhiêu b/án thú nhân, ông ta lại chỉ nhặt cô về nuôi sao?”
Tôi biết đây là chiêu ly gián quen thuộc của họ, chỉ bình thản đáp:
“Vì ông ta... thích tôi.”
Uyên Tẫn từ Hắc Diệu Sảnh bước ra, thấy trận chiến trong sân liền sải bước đi tới.
“Vương thượng, “quả trứng” này của ngài vừa dùng d/ao găm làm bị thương ta. Không biết quy củ, không biết trời cao đất dày, thật sự nên cho một bài học.”
Uyên Tẫn đứng trên bậc thềm đ/á trong sân:
“Gia Nam là khách, trứng ngoan lần này có chút không lễ phép rồi.”
Tôi ném con d/ao găm về phía Uyên Tẫn.
“Ông muốn trừng ph/ạt thế nào thì tùy.”
Nói xong, tôi quay người bỏ đi.
Sẽ có ngày ông ta hồi phục nhận thức thôi, đến lúc đó dù là ném tôi xuống Hàn Uyên cho rắn vực thẳm ăn hay ch/ôn vùi vào đất lửa làm phân bón, thì cũng chẳng phải kết cục tốt đẹp gì.