“Ừ.”
“Ông biết tôi định làm gì?”
Ông ta không trả lời, chỉ chậm rãi xoay người lại, sắc mặt tái nhợt hơn thường ngày, trong đôi đồng tử màu đỏ kim không còn chút buồn ngủ nào, chỉ còn lại sự tỉnh táo hoàn toàn.
Cuối cùng tôi cũng nhìn rõ ông ta.
Cổ áo trước ngựk ông ta phanh ra, vị trí trái tim không hề mặc giáp hộ thân, thậm chí ngay cả một tầng m/a văn phòng ngự cũng không hề mở.
Ông ta cứ ngồi đó như vậy, phơi bày tử huyệt ngay trước mũi d/ao của tôi.
“Sao mặt lại trắng bệch thế kia? Chẳng phải đã bảo trước khi ra ngoài phải thắt áo choàng cho kỹ sao? H/ồn hỏa trong phòng thiền âm hàn, con như vậy sẽ bị lạnh đấy.”
Trái tim tôi bỗng run lên một cái.
Hoang đường, thật quá hoang đường, tôi đến để gi*t ông ta, vậy mà ông ta lại bận tâm xem tôi có mặc áo choàng hay không.
Tôi nghiến răng, nâng d/ao găm lên, mũi d/ao dí sát vào ngựk ông ta.
“Uyên Tẫn, đừng tưởng làm vậy mà tôi không xuống tay được.”
“Ta biết. Trứng ngoan của ta không phải là người mềm lòng như vậy.”
“Uyên Tẫn, tôi là sát thủ. Ngay từ đầu khi tiếp cận ông, mục đích của tôi chính là gi*t ông.”
“Ta biết.”
“Tôi không phải là trứng của ông.”
“Ta... biết.”
“Tôi cũng không phải là bà ấy.”
Khi câu nói này thốt ra, ánh sáng nơi đáy mắt Uyên Tẫn khẽ run lên.
Tôi nhìn chằm chằm vào ông ta, nghiến răng từng chữ một:
“Tôi không phải là Ảnh Nhẫn tướng quân của ông, không phải chiến lữ cộng sinh của ông, chỉ là một thứ trứng rồng gì đó mà ông nhận nhầm sau khi thần h/ồn vỡ vụn thôi.”
“Tôi tên Ngân Nguyệt, là một thanh đ/ao được nuôi dạy trong tổ chức sát thủ.”
“Tôi giả dạng bà ấy để tiếp cận ông, chỉ để gi*t ông mà thôi!”
Tôi cứ ngỡ ông ta sẽ nổi gi/ận, sẽ bóp cổ tôi ném vào đất lửa, dùng m/a hỏa th/iêu rụi gương mặt giả mạo cố nhân này của tôi.
Nếu là vậy, tôi có thể gi*t ông ta mà không chút bận tâm.
Nhưng ông ta chỉ nhìn tôi, hồi lâu sau mới nói:
“Ta biết.”
Lại là ba từ ấy.
Cuối cùng tôi không nhịn được nữa, mất kiểm soát hét lên:
“Uyên Tẫn, ông chẳng biết gì cả!”
Tôi đ/âm mạnh con d/ao găm về phía trước nửa tấc, mũi d/ao cắm vào cơ thể ông ta, m/áu đen đỏ rỉ ra từ vết thương.
Ông ta không tránh, chỉ lặng lẽ nhìn tôi, như thể tôi vẫn là quả trứng rồng khiến ông ta động lòng.
“Ta biết con không phải bà ấy, bà ấy khi gi*t người rất lặng lẽ, sẽ không giống con cứ chần chừ mãi không ra tay, sẽ không đ/á văng tiền vàng khắp nơi, cũng không thích ăn quả Viêm Long.”
“Vậy tại sao ông lại...”
Tại sao lại đưa tôi về, tại sao lại cưng chiều tôi, tại sao dù biết tôi là giả, vẫn sưởi ấm trái tim đã đóng băng nhiều năm của tôi.
“Lúc đó thần h/ồn ta vỡ nát nghiêm trọng, rất nhiều thứ không nhớ rõ. Khi tỉnh dậy, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ, hình như ta đã đá/nh mất thứ gì đó.”
“Ta tưởng mình là rồng, đã đá/nh mất người thân, cho đến khi ta gặp con.”
“Sau đó ta dần tỉnh táo hơn một chút, biết con không phải bà ấy, cũng biết trên người con có sát ý.”
“Vậy tại sao ông không gi*t tôi?”
“Vì ta muốn đá/nh cược một phen, cược xem con có... nỡ gi*t ta hay không.”
Tôi siết ch/ặt d/ao găm, hốc mắt đỏ hoe.
“Uyên Tẫn, ông có thấy trò này vui lắm không? Nhìn một sát thủ giả làm trứng, nhìn cô ta bị ông dỗ dành đến mức quên cả nhiệm vụ, quên cả mình là ai, cuối cùng lại trở thành trò cười không thể xuống tay?”
Tôi bước lên một bước, con d/ao găm lại cắm sâu thêm một chút.
M/áu chảy dọc theo lưỡi d/ao, nhỏ xuống trận pháp, phát ra tiếng xèo xèo.
Tôi trừng mắt nhìn thẳng vào mắt ông ta.
Chỉ cần tiến thêm một chút nữa, xuyên qua tâm hạch của ông ta, nhiệm vụ sẽ kết thúc.
Tôi sẽ nhận được lệnh tự do, từ nay không cần nghe lệnh tổ chức, không cần phải làm một thanh đ/ao nằm trong tay người khác, bị người khác kiểm soát nữa.
Thế nhưng tay tôi sao lại không thể đ/âm tiếp, trong đầu hiện lên toàn là hình ảnh của ông ta.
Ông ta nhặt tôi lên từ trong mưa, cẩn thận lau sạch bùn trên mặt tôi, nói “Trứng ngoan đừng sợ”.
Ông ta ôm tôi, dùng m/a hỏa của mình sưởi ấm cơ thể lạnh giá của tôi.
Tôi nổi cáu đ/á đổ đống tiền vàng, ông ta cũng không gi/ận, chỉ nhặt lại từng đồng một, dịu dàng dỗ dành “Trứng ngoan không thích đống này sao? Vậy ngày mai ta đổi đống khác sáng hơn nhé.”
Tôi làm bị thương Gia Nam, đáng lẽ ông ta phải ph/ạt tôi, vậy mà chỉ xót xa hỏi tay tôi có bị lạnh cóng hay không.
Vì vua b/án thú nhân từng suýt l/ột da tôi, ông ta bất chấp hòa bình giữa hai tộc, nhất quyết lấy mạng lão ta.
Chưa từng có ai đối xử tốt với tôi như vậy.
Tổ chức sát thủ dạy tôi gi*t người, dạy tôi chịu đ/au, dạy tôi sống sót trong bóng tối, nhưng chưa bao giờ có ai dạy tôi, cảm giác được nâng niu trong lòng bàn tay là như thế nào.
Tôi cứ tưởng mình không quan tâm, sống một mình trên đời này, tôi chỉ cần sống là đủ.
Nhưng những ngày qua, tôi lại nảy sinh một chút tham lam, hy vọng giấc mơ này đừng tỉnh lại, hy vọng ông ta đừng tỉnh lại.
Tay tôi đang r/un r/ẩy, con d/ao găm dí vào tử huyệt của ông ta, nhưng không dám tiến thêm.
Thôi bỏ đi, dù tôi có gi*t ông ta thì đã sao?