Có người bố trí một trận pháp phòng hộ xung quanh, đó chính là "lớp cách nhiệt", giảm thiểu hao hụt năng lượng;

Có người bố trí một trận pháp vây địch, đó chính là "van", c/ắt đ/ứt dòng linh khí của đối thủ.

Càng xem, tôi càng phát hiện ra một vấn đề.

Trận pháp của những người này toàn bộ đều là "tần số cố định".

Không ai dùng "biến tần".

Không ai để trận pháp tự động điều chỉnh theo tình hình chiến trường, tất cả mọi người đều bố trí trận xong, truyền linh khí vào rồi gồng mình chịu đựng.

Giống như giới tu tiên chỉ dùng điều hòa tần số cố định, chưa từng có ai nghĩ đến việc có thể dùng biến tần.

Càng xem, tay tôi càng ngứa ngáy.

Ngày thứ ba của đại hội tỷ thí, cơ hội của tôi đã đến.

Một đệ tử Trúc Cơ kỳ bố trí một trận pháp Băng Phong trên lôi đài, đối thủ bị nh/ốt ở bên trong, nhìn là biết sắp nhận thua. Nhưng trận Băng Phong đột nhiên gặp sự cố: trận nhãn quá tải, khí lạnh trào ngược, người thi triển trận pháp tự mình bị đóng băng.

Cả khán đài xôn xao.

Trọng tài đang định hô dừng, tôi đứng dậy hét lớn một tiếng: "Đừng động đậy!"

Tất cả mọi người đều nhìn về phía tôi.

Tôi không kịp suy nghĩ nhiều, lao lên lôi đài, ngồi xổm cạnh trận nhãn nhìn một cái, quá tải rồi.

Lưu lượng linh khí quá lớn, trận nhãn không chịu nổi, giống như máy nén điều hòa chạy quá tải, không nhảy aptomat thì cũng ch/áy máy.

Tôi lấy chu sa ra, thêm một nút phân lưu cạnh trận nhãn.

Cả khán đài im phăng phắc, bất cứ ai cũng sợ lúc này phát ra tiếng động làm kinh động đến "trận pháp" của tôi.

Khí lạnh thuận theo đường dẫn mới mà thoát ra ngoài, áp lực trận nhãn trở lại bình thường, người đệ tử bị đóng băng dần dần cử động tay chân, thoát khỏi nguy hiểm.

Cả khán đài hít một hơi lạnh, sau đó bùng n/ổ những lời bàn tán xôn xao.

Người đệ tử được c/ứu nhìn tôi, hỏi: "Ngươi... ngươi làm thế nào vậy?"

"Phân lưu," tôi nói, "trận nhãn của ngươi nóng quá, phải cho nó thở một chút."

Người đệ tử được c/ứu chớp chớp mắt, vẻ mặt vẫn đầy hoang mang.

Rõ ràng là đệ tử kia không hiểu, nhưng không sao, Thẩm Độ Hàn hiểu là được.

Ông ấy ngồi trên khán đài, nhìn tôi trên lôi đài, trong ánh mắt có một thứ gì đó mà tôi chưa từng thấy.

Sau khi đại hội kết thúc, Thẩm Độ Hàn tìm tôi.

"Tô Noãn," ông ấy nói, "ta có một nhiệm vụ cho ngươi."

"Nhiệm vụ gì ạ?"

"Dưới lòng Hàn Băng Phong có một ngục băng," giọng ông ấy bình thản, nhưng ngón tay hơi siết ch/ặt lại, "ba trăm năm trước, chính tay ta đã phong ấn một thứ ở trong đó, gần đây phong ấn bắt đầu lỏng lẻo rồi."

"Thứ gì vậy ạ?"

"Một con Sương Long."

Tôi sững người một chút, Sương Long, hung thú thượng cổ trong giới tu tiên, nghe nói một hơi lạnh có thể làm nứt vỡ núi non.

"Phong ấn lỏng lẻo thì sẽ thế nào?"

"Nó sẽ phá phong ấn mà ra," ông ấy nhìn tôi, "đến lúc đó, toàn bộ Hàn Băng Phong sẽ bị khí lạnh của nó nuốt chửng. Trong vòng b/án kính trăm dặm, cỏ không mọc nổi."

Tôi hít sâu một hơi.

"Ý ngài là, bảo tôi sửa phong ấn này?"

"Không phải sửa," ông ấy nói, "là thiết kế lại."

Ông ấy nhìn vào mắt tôi.

"Phong ấn hiện tại là 'tần số cố định', dùng công suất cố định để áp chế Sương Long, nhưng sức mạnh của Sương Long đang tăng lên, công suất phong ấn không đổi, sớm muộn gì cũng bị phá vỡ."

Tôi nghe hiểu rồi.

"Ngài muốn tôi đổi thành loại 'biến tần', để phong ấn có thể tự động điều chỉnh mức độ áp chế theo sức mạnh của Sương Long: nó mạnh thì ta mạnh hơn, nó yếu thì ta giảm tiêu hao."

Ông ấy nhìn tôi, ánh sáng trong mắt càng rực rỡ hơn một chút.

"Đúng."

Tôi im lặng.

Suy nghĩ một hồi, tôi nói: "Được, nhưng tôi có điều kiện."

"Nói đi."

"Thứ nhất, tất cả bản vẽ trận pháp của dự án này tôi phải có một bản, tôi cần nghiên c/ứu logic nền tảng của trận pháp hệ Băng. Thứ hai, trong thời gian thi công tôi phải ở khu vực cốt lõi của Hàn Băng Phong, nhiệt độ khu vực sinh hoạt phải duy trì ở mức dương mười lăm độ, vì dưới mười độ là tay tôi bị run. Thứ ba..."

Tôi khựng lại một chút.

"Trong thời gian thi công, ngài phải có mặt mỗi ngày. Không phải để giám sát tôi, mà là tôi cần ngài phối hợp kiểm tra. Khí lạnh của ngài là nguồn lạnh tự nhiên, tương đương với 'máy nén' của tôi. Không có máy nén, tôi không chỉnh được nhiệt độ."

Ông ấy nhìn tôi ba giây.

"Được."

"Vậy chúng ta ký hợp đồng."

"Hợp đồng là gì?"

"Là... thỏa thuận miệng cũng được, ngài nói là được."

Ông ấy nhìn tôi thêm một lúc nữa.

"Tô Noãn," ông ấy nói, "ngươi là người kỳ lạ nhất mà ta từng gặp."

"Cảm ơn, ngài cũng là khách hàng cần lắp sưởi sàn nhất mà tôi từng gặp."

Ông ấy mỉm cười, không hề sửa lại cách nói của tôi.

Ngục băng nằm sâu ba trăm trượng dưới lòng Hàn Băng Phong, lối vào là một cánh cửa đ/á bị phong ấn bởi băng ngàn năm.

Khi Thẩm Độ Hàn mở cửa đ/á, một luồng khí lạnh ập thẳng vào mặt.

Không phải cái lạnh bình thường, mà là cái lạnh thấu tận xươ/ng tủy, từ lòng bàn chân xộc thẳng lên, chỉ ba giây sau, lông mày tôi đã đóng băng.

"Ngươi chịu đựng được không?" Thẩm Độ Hàn đứng cạnh tôi, trong giọng nói có một chút căng thẳng mà tôi chưa từng nghe thấy.

"Được, để tôi xem trước đã."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Shipper Kinh Dị Chương 8
7 10 năm vây hãm Chương 10
10 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Du ngoạn nơi biển biếc

Chương 10
Ngày tôi đi thi bằng lặn, tôi cùng bạn gái và anh em chí cốt lập thành một nhóm xuống biển. Ở độ sâu bốn mươi mét, van bình khí của tôi đột ngột gặp sự cố, nguồn cung cấp khí chập chờn lúc có lúc không. Tôi điên cuồng đập nước xung quanh, ra hiệu "thiếu không khí". Hai bóng người cách tôi chưa đầy ba mét. Một chiếc kính lặn màu hồng, một chiếc màu đen, tôi nhìn rõ mồn một. Họ nhìn nhau một cái. Sau đó, một người trước một người sau, bơi ngược hướng rời đi. Tôi nhìn kim đồng hồ áp suất về không ở độ sâu mười lăm mét, phải dựa vào nguồn khí dự phòng để cầm cự cho đến khi huấn luyện viên kịp đến. Sau khi lên bờ, bạn gái đang đưa khăn cho thằng bạn. Kỷ Hành cười vẫy tay với tôi: "Cậu lên rồi à? Tôi còn tưởng cậu về thuyền trước rồi chứ." Bạn gái tôi thậm chí không ngẩng đầu lên: "Lần sau nhớ kiểm tra thiết bị cho kỹ vào." "Huấn luyện viên không phải bảo mẫu của anh đâu, để tâm chút đi." Tôi vẫn còn chưa hết bàng hoàng, cùng huấn luyện viên mở lại đoạn phim từ camera dưới nước. Trong hình ảnh hiện lên rõ ràng: Bạn gái nắm tay Kỷ Hành, nhìn thấy tín hiệu cầu cứu của tôi. Rồi họ bơi đi. Tôi tháo nhẫn đính hôn đặt lên tay vịn.
Tình cảm
0