Tống D/ao vẫn ngồi trên mặt đất, ôm đầu, xung quanh là đám đông đang vây xem và chỉ trỏ. Người từng tưởng rằng có thể kiểm soát tất cả, kẻ từng giẫm đạp tôi dưới chân, cuối cùng đã bị chính sự ngạo mạn của mình ngh/iền n/át thành tro bụi.
Nửa năm sau.
Ánh nắng mùa thu ấm áp mà không chói chang. Tôi ngồi trước bàn làm việc ở công ty mới, sắp xếp tài liệu cho dự án mới. Tôi rất thích công việc này, đồng nghiệp thân thiện, không có những màn đấu đ/á nội bộ không hồi kết.
Sau khi tan làm, tôi đến chợ m/ua nguyên liệu tươi ngon. Về đến nhà, bố tôi đang nghe đài trên ban công. Thấy tôi về, ông cười tươi đón lấy.
"Hôm nay m/ua được món gì ngon thế?"
"M/ua món sườn non bố thích nhất đây ạ." Tôi vừa thay giày vừa cười đáp.
Trong bếp nhanh chóng tỏa ra mùi thơm của th!t hầm.
Màn hình điện thoại sáng lên. Là tin nhắn WeChat của Tiểu Ngô.
"Anh Dục, nghe nói Tống D/ao vào tù rồi, bị tuyên án ba năm. Thẩm Kỳ ở quê đang đi xem mắt, nghe đâu bị người ta lừa sạch tiền, giờ ngày nào cũng đăng bài phát đi/ên trên trang cá nhân."
Tôi liếc nhìn màn hình. Không trả lời bất cứ điều gì, tôi úp điện thoại xuống mặt bàn.
Bước đến bên cửa sổ, tôi đẩy cửa ra. Làn gió nhẹ buổi chiều thổi vào mặt, mang theo chút se lạnh của ngày thu. Đường chân trời của thành phố phía xa đã được ánh hoàng hôn nhuộm thành màu cam dịu dàng.
Những quá khứ đầy áp bức, tủi nh/ục và buồn nôn ấy, cuối cùng đã hoàn toàn tan biến theo gió cùng với thời gian.
Tôi vươn vai một cái, xoay người bước vào bếp.
Cuộc sống, mới chỉ bắt đầu.
(Hết)