Có những con số tăng lên trong thẻ ngân hàng mỗi khi nhận lương, có tiếng vỗ tay của đồng nghiệp khi được thăng chức, có sự bình yên khi tỉnh giấc giữa đêm khuya mà không còn hét lên nữa.
Đáng giá.
Tôi đẩy cánh cửa trong giấc mơ ra, bên ngoài là buổi sáng ở Tokyo.
Ánh nắng chiếu lên ban công, lá bạc hà xanh mướt, trên đó vẫn còn đọng những giọt nước từ lần tưới tối qua.
Giọt nước ấy khúc xạ ánh sáng, trông như một mặt trời bé xíu.
Tôi tỉnh dậy, đồng hồ báo thức vẫn chưa reo.
Ánh sáng ban mai lọt qua khe rèm, vẽ một đường chỉ vàng mảnh khảnh trên trần nhà.
Tôi nằm trong chăn, chưa đứng dậy ngay.
Cứ nằm đó thật yên tĩnh, lắng nghe hơi thở của chính mình, cảm nhận trái tim trong lồng ngựk đang đ/ập những nhịp bình ổn.
Một nhịp, một nhịp, lại một nhịp.
Nó vẫn đ/ập, tôi vẫn ở đây.
Tôi đứng dậy kéo rèm cửa, ánh nắng ban mai của Tokyo ùa vào, nhuộm cả căn phòng thành một màu vàng ấm áp.
Chậu bạc hà trên ban công khẽ đung đưa trong gió, như thể đang nói chào buổi sáng.
Tôi đẩy cửa ban công, ngồi xổm xuống chạm vào những chiếc lá của nó.
Đầu ngón tay mát lạnh, mang theo cảm giác hơi nhám. Hương thơm quen thuộc lại lan tỏa, thanh mát len lỏi vào khoang mũi.
“Chào buổi sáng,” tôi nói với nó.
Nó khẽ rung rinh những chiếc lá.
Tôi đứng dậy, nhìn ngắm thành phố mà mình đã gắn bó suốt ba năm qua.
Trên con phố dưới lầu, đã có người qua lại, đèn cửa hàng tiện lợi vẫn sáng, tiếng xe máy giao báo lạch cạch rẽ qua góc phố.
Tháp Tokyo phía xa trong ánh bình minh đã trút bỏ vẻ rực rỡ của đêm tối, trở thành một hình bóng trắng nhạt, lặng lẽ đứng trên đường chân trời của thành phố.
Tôi bỗng nhớ đến rất nhiều năm về trước, Khương Ly Sênh mười tám tuổi ngồi co ro trong con hẻm sau nhà hàng, toàn thân r/un r/ẩy, cứ ngỡ rằng đời này sẽ chẳng bao giờ khá lên được nữa.
Lại nhớ đến Khương Ly Sênh của bảy năm trước ngồi trong hành lang b/ệnh viện ở ba thành phố khác nhau, tay nắm ch/ặt từng hộp th/uốc, không biết ngày mai sẽ đi về đâu.
Lại nhớ đến Khương Ly Sênh của ba năm trước chân trần lao ra khỏi nhà, lòng bàn chân găm đầy mảnh thủy tinh, trên con phố lúc năm giờ sáng nhiệt độ âm hai độ, thậm chí không có lấy một nơi để đi.
Tôi muốn nói với mỗi người bọn họ một câu.
Muốn nói với người mười tám tuổi rằng: Cậu sẽ sống sót.
Muốn nói với người bảy năm trước rằng: Cậu sẽ ổn hơn.
Muốn nói với người ba năm trước rằng: Cậu sẽ đứng dậy được thôi.
Muốn nói với Khương Ly Sênh của hiện tại.
Tôi cúi đầu nhìn lại chính mình.
Mặc bộ đồ mặc nhà bằng cotton, chân trần đứng trên sàn gỗ ban công, đầu ngón tay vẫn còn vương mùi hương thanh khiết của lá bạc hà.
Dưới chân là căn hộ tầng hai mươi ba, trên đầu là bầu trời tháng Ba của Tokyo, trước mặt là một thành phố đang lặng lẽ sáng đèn.
Tôi mỉm cười.
“Bạn đã làm được rồi.”
Gió thổi qua, mang theo câu nói này vào không khí buổi sớm. Không ai nghe thấy cả, nhưng không sao.
Bạc hà đã nghe thấy.
Ban công đã nghe thấy.
Thành phố này đã nghe thấy.
Tôi xoay người bước vào nhà, bắt đầu đun nước pha trà. Trên đài phát thanh trong bếp phát bản tin dự báo thời tiết, nói rằng từ ngày mai Tokyo chính thức vào xuân, hoa anh đào sẽ nở sớm hơn mọi năm một tuần.
Tôi quyết định cuối tuần sẽ đến công viên Ueno ngắm hoa anh đào.
Đi một mình.
Có lẽ sẽ chụp vài bức ảnh, có lẽ chẳng chụp gì cả, cứ ngồi trên băng ghế nhìn những cánh hoa rơi xuống.
Giống như nhìn tất cả những thứ đã qua, đang qua và sẽ qua đi.
Nhẹ nhàng rơi xuống, phủ kín con đường dưới chân.
Ánh nắng ngoài cửa sổ ngày càng rực rỡ, lấp đầy cả căn phòng.
Chậu bạc hà đứng trong ánh sáng, giọt nước trên lá trượt xuống, rơi vào đất rồi biến mất.
Nhưng đất biết nó đã từng đến đây.
(Hết)