Nó đứng trên bậc thềm, còn tôi đứng dưới bậc thềm.
Ngăn cách giữa chúng tôi là hai mươi năm lửa ch/áy, hai mươi năm h/ận th/ù, hai mươi năm bí mật.
Nó há miệng, như muốn nói điều gì đó.
Tôi lắc đầu với nó.
Bây giờ không phải lúc.
Có lẽ, mãi mãi cũng chẳng bao giờ là lúc.
Tôi quay người, khoác tay Trân Trân, bước vào ánh nắng.
Phía sau, đèn flash vẫn nhấp nháy liên hồi.
Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa.
Bởi vì những kẻ n/ợ nần, cuối cùng cũng phải trả n/ợ rồi.