Dưới sự chứng kiến của mọi người, hắn nằm lăn ra đất mà quằn quại.

"Tất cả là của tao! Tất cả tiền đều là của tao! Con đâu~ con đâu rồi, con của Phương Nguyệt Đình... đền tiền đi! Đền cho tao."

Kẻ đi/ên nói năng ngắt quãng, nghe chẳng ra đâu vào đâu.

Lúc này, một cậu bé chạy nhanh tới, kéo lấy kẻ đi/ên: "Bố! Về nhà mau đi! Đừng ở đây mất mặt nữa!"

Kẻ đi/ên bị cậu bé kéo đi, sân ủy ban xã lại trở về trạng thái yên tĩnh.

Tôi ngồi trên bàn, bình thản nhìn đám đông đang xếp hàng dài phía trước.

"Người tiếp theo."

Không một ai biết rằng, kẻ đi/ên đó chính là người suýt chút nữa đã lấy đi mạng sống của tôi.

Còn về phần Lưu Lệ, tôi chưa từng gặp lại cô ta nữa.

Chỉ nghe bạn học kể lại rằng, đã từng nhìn thấy cô ta trong một đợt quét dọn tệ nạn xã hội của cảnh sát.

Tôi nghĩ.

Đây chính là số phận vậy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
10 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm