Nàng nhìn ta với vẻ không cam lòng, cuối cùng vẫn xoay người rời đi.
Ta nằm trên giường, ngây dại nhìn lên phía trên rèm màn, đ/au lòng đến mức ngay cả nước mắt cũng không thể chảy ra.
Chẳng bao lâu sau, ta đổ một trận b/ệnh nặng.
Trong thời gian này, Tạ Tri Vi ngày nào cũng đến thăm ta.
Có khi muội ấy mang cho ta món bánh quế hoa ở thành Nam mà ta yêu thích, có khi lại tìm những món đồ chơi tinh xảo để ta giải khuây.
Biết ta học y, muội ấy còn đặc biệt tìm cho ta những cuốn y thư thất truyền.
Đối với những việc này, ta đều làm như không thấy, coi Tạ Tri Vi như không khí.
Tạ Tri Vi từ nhỏ được ta cưng chiều mà lớn lên, nào đã từng chịu sự lạnh nhạt như thế này.
Khi thấy món bánh quế hoa để đến hỏng mà ta không ăn lấy một miếng, muội ấy cuối cùng cũng không nhịn được nữa:
"Dù ta và huynh không cùng một mẹ sinh ra, nhưng suy cho cùng chúng ta cũng chung một người cha, huynh có cần phải như vậy không? Cùng mẹ sinh ra quan trọng đến thế sao?!"
Nghe vậy, ta cuối cùng cũng đưa mắt nhìn muội ấy, "Nếu cùng mẹ sinh ra không quan trọng, vậy tại sao muội lại thiên vị Tạ Văn Cảnh hơn?"
Giọng ta không lớn, thậm chí có thể nói là yếu ớt, nhưng lại như đá/nh trúng vào muội ấy, khiến muội ấy không nói được lời nào nữa.
Sau chuyện này, Tạ Tri Vi cuối cùng cũng không đến làm phiền ta nữa.
Ngỡ rằng ta sẽ rất lâu không gặp lại muội ấy, chẳng ngờ ngày Tô Thanh Nhu và Tạ Văn Cảnh thành thân, muội ấy vẫn đến.
"Phụ thân nói ca ca thành thân, cả nhà phải chỉnh tề đón dâu, không thể để người ngoài nhìn vào chê cười, nên lệnh cho muội đến gọi huynh."
"Nếu huynh thật sự không muốn đi, muội có thể tìm phụ thân giải thích..."
"Không cần đâu," ta ngắt lời muội ấy, "Ta đi."
Đi hay không đi, có gì quan trọng nữa đâu.
Ta thay y phục, tránh bàn tay Tạ Tri Vi đưa tới, dưới sự dìu dắt của tiểu đồng, ta đi đến tiền sảnh.
Tạ phủ hôm nay giăng đèn kết hoa, hành lang treo đầy đèn hỉ lục giác, thảm đỏ trải dài từ ngoài cổng đến tận hỉ đường.
Quy cách thành thân của Tạ Văn Cảnh, một đứa thứ tử, cao hơn nhiều so với khi ta thành thân mười kiếp trước.
Nhưng ta không bận tâm, chỉ đứng ở cuối đám đông, nhìn Tô Thanh Nhu ý khí phong phát bước xuống kiệu, nhìn Tạ Văn Cảnh mặc bộ hỉ phục do mẫu thân ta thêu, xuất hiện trước mặt mọi người.
Ta nhìn đến đ/au cả mắt, vừa định dời tầm mắt, thì bỗng nghe tiếng kinh hô của Tạ Văn Cảnh: "Á!"
Trên người hắn nổi lên những nốt đỏ chi chít, sắc mặt ửng hồng, như bị ai bóp nghẹt cổ họng không thở nổi.
Ta nhìn một cái là biết Tạ Văn Cảnh đang giả vờ, nhưng Tô Thanh Nhu lại vô cùng hoảng lo/ạn, "A Cảnh!"
Nàng vừa dìu Tạ Văn Cảnh về phòng hắn, vừa nghiêm giọng hạ lệnh: "Mau tìm đại phu!"
Thần sắc đó, còn gấp gáp hơn cả kiếp thứ ba khi nàng biết ta bị sơn phỉ làm bị thương đến tính mạng nguy kịch.
Đại phu vội vã đến, sau khi chẩn đoán liền kết luận: "Trên bộ hỉ phục này có người rắc bột đ/ộc."
Tô Thanh Nhu nghe vậy, đột ngột quay đầu, ánh mắt đ/âm thẳng vào ta trong đám đông.
Tạ Tri Vi lại càng tức gi/ận trong giây lát, "Trưởng huynh, sao huynh có thể đ/ộc á/c như vậy, lại dám giở trò trên bộ hỉ phục! Huynh thừa biết thành thân đối với ca ca quan trọng đến nhường nào!"
Ánh mắt kh/inh bỉ của khách khứa xung quanh từng đợt đổ dồn về phía ta:
"Thật đ/ộc địa, đích tử nhà Thượng thư mà lại đi phá hỉ lễ của đệ đệ..."
"Dù sao mẹ cũng mất sớm, không ai dạy dỗ, tâm địa hẹp hòi cũng là điều bình thường..."
Ta nghe những lời thì thầm của họ, trong lòng bừng tỉnh, hóa ra Tạ Văn Cảnh lần này là muốn h/ủy ho/ại danh tiếng của ta.
Lẽ ra trong lòng phải phẫn nộ, nhưng ta chẳng còn lấy một chút sức lực, chỉ mệt mỏi nhìn Tô Thanh Nhu và Tạ Tri Vi đang gi/ận dữ, chậm rãi nói: "Không phải ta."
"Không phải ngươi thì còn là ai!" Tô Thanh Nhu tiến lại gần từng bước, giọng lạnh như băng, "Bộ hỉ phục này trước giờ luôn do ngươi bảo quản, ngươi lại thông hiểu y thuật, hơn nữa bất mãn chuyện ta gả cho A Cảnh, nên mới hạ đ/ộc thủ này, ngươi dám nói không phải?"
Nàng đi đến trước mặt ta, nghiến răng nói nhỏ:
"Tạ Văn Từ, ta đã nói với ngươi hết lần này đến lần khác, ta chỉ hứa gả cho A Cảnh kiếp này, những kiếp sau đó, ngươi vẫn có thể làm phu quân của ta, tại sao ngươi cứ phải chấp nhất kiếp này không buông, lại còn tổn thương A Cảnh như vậy?!"
Ta nhìn đôi mắt tràn đầy gi/ận dữ của Tô Thanh Nhu, chỉ cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Vì họ đã định kiến là ta, thì có nói thêm cũng vô ích.
Thế là ta ngậm miệng lại.
"Tẩu tẩu, đừng nói nhảm với huynh ta nữa, muội đi tìm phụ thân xin gia pháp đây!" Tạ Tri Vi trừng mắt nhìn ta đầy phẫn nộ, rồi nhanh chóng rời đi tìm phụ thân.
Chẳng bao lâu, phụ thân mang theo cây roj dài đầy gai ngược tới: "Nghịch tử, còn không mau quỳ xuống!"
Ta không động đậy, vài mụ vú già thấy vậy liền lập tức đ/è ta xuống đất.
Roj vút trong không trung, quất mạnh vào lưng ta, chỉ một roj đã khiến da th!t ta toác ra.
Ta đ/au đớn kêu lên, nỗi đ/au cuộn trào khắp cơ thể còn chưa kịp lắng xuống, roj tiếp theo đã quất xuống.
Ba roj kết thúc, lưng ta đã sớm m/áu th!t be bét.