Trong lúc ăn cơm, điện thoại của Trình Hướng Tinh đột nhiên rung lên. Cậu mở ra xem, là tin nhắn của Chu Diệc Cần: "Thiếu một, chơi cùng không?"
Trình Hướng Tinh đổi tay cầm đũa, nhanh chóng trả lời: "Chờ chút nhé, đang ăn cơm."
Chu Diệc Cần: "Muộn thế này mới ăn cơm à?"
Trình Hướng Tinh: "Không còn cách nào khác, bố mẹ vừa mới về."
Chu Diệc Cần: "Ồ."
Chu Diệc Cần đột nhiên nhớ ra điều gì đó: "Hôm nay không phải cậu nói em gái cậu cũng được nghỉ rồi sao?"
Trình Hướng Tinh: "Ừ, sao thế?"
Chu Diệc Cần: "Vậy nghĩa là, tôi phải một mình b/án hàng à?"
Trình Hướng Tinh vừa nhìn thấy tin nhắn thì bố cậu hỏi: "Chuyện gì mà gấp thế? Ăn cơm còn phải xem điện thoại."
"Không có gì ạ."
Ăn cơm không chạm vào điện thoại là quy tắc của nhà họ, Trình Hướng Tinh đành lật úp điện thoại xuống, tạm thời không xem tin nhắn nữa. Nhưng trong đầu cậu lại nảy ra một thắc mắc: Thế nào gọi là một mình b/án hàng? Chẳng phải trước giờ anh ta vẫn luôn một mình sao?
Đợi đến khi ăn xong kiểm tra điện thoại, Chu Diệc Cần đã gửi sáu tin nhắn chưa đọc.
Chu Diệc Cần: "Này, không có cậu trò chuyện cùng, tôi chán ch*t mất."
Chu Diệc Cần: "Nếu cậu không đến, tôi chỉ đành nói chuyện với mấy bác gái đó thôi."
Chu Diệc Cần: "Tôi nói không lại họ."
Chu Diệc Cần: "?"
Chu Diệc Cần: "Sao cậu không trả lời nữa?"
Chu Diệc Cần: "À đúng rồi, cậu ăn cơm đi đã."
Trình Hướng Tinh xem xong dở khóc dở cười: "Vừa nãy không xem điện thoại."
Sau đó nửa đùa nửa thật hỏi: "Hay là cậu cân nhắc thuê tôi đi?"
Chu Diệc Cần nhìn tin nhắn, trả lời: "Cậu muốn bao nhiêu tiền lương thì chịu đến?"
Trình Hướng Tinh: "Xem cậu ki/ếm được bao nhiêu đã."
Chu Diệc Cần: "Ki/ếm chẳng được bao nhiêu, không thuê nổi cậu thì làm sao?"
Trình Hướng Tinh: "Vậy đành xem duyên phận thôi."
Chu Diệc Cần thầm nghĩ: "Tôi muốn hẹn hò với cậu, chứ không phải muốn cùng cậu làm việc đâu cậu em ơi."
Đêm đó vừa vào game, họ đã gặp ngay một tên ngốc.
Đối phương có một tên vừa vào trận đã bị Chu Diệc Cần hạ gục hai lần, không biết là do tâm lý yếu hay lý do gì mà trực tiếp không thèm đẩy trụ nữa, suốt cả trận chỉ đuổi theo gi*t Chu Diệc Cần. Đây là lần đầu tiên Chu Diệc Cần gặp loại người này, đúng là dù tính tình có tốt đến đâu cũng phải cạn lời.
Lúc đầu Chu Diệc Cần không còn cách nào khác đành gi*t qua gi*t lại với hắn mấy lần, sau đó hoàn toàn mất kiên nhẫn: "Mẹ kiếp, tên này bị đi/ên à!"
Trình Hướng Tinh xem mà tức sôi m/áu: "Tên này có vấn đề gì không vậy, ngày đầu chơi game à?!!"
Đáng nói hơn là, bên kia lại có thêm một tên nữa...
Trương Khiêm Thành ch/ửi: "Mẹ nó, thời buổi này mấy tên ng/u ngốc thích tụ tập với nhau thế à? Thích gi*t người thì sang chỗ khác mà chơi, chơi Vương Giả cái nỗi gì!"
Trình Hướng Tinh không nhịn nổi nữa, lao lên hạ gục tên kia trong chớp mắt.
Cậu bảo thẳng với Chu Diệc Cần: "Phiền ch*t đi được, cậu đi dọn lính đi."
Tên vừa tới bị Trương Khiêm Thành gi*t hai lần nên cũng biết điều mà bỏ chạy. Còn về phía Trình Hướng Tinh, cậu gần như "gậy ông đ/ập lưng ông", đuổi theo gi*t liên tiếp năm lần mới thôi. Mà ba người còn lại bên kia, từ đầu đến cuối chẳng hề giúp đỡ tên "đồng đội" này một chút nào...
Vì trải nghiệm trận game này quá tệ, mấy người đều mất hứng nên không chơi tiếp nữa.
Chu Diệc Cần: "Chắc là vừa nãy hắn bị cậu gi*t sợ rồi."
Trình Hướng Tinh nói: "Chưa gi*t đến mức hắn đi báo cáo là đã nhân từ lắm rồi."
Chu Diệc Cần hỏi: "Sao cậu cũng đuổi theo gi*t hắn thế?"
Trình Hướng Tinh đương nhiên đáp: "Thấy ngứa mắt, giúp cậu xả gi/ận thôi. Gặp loại người này, tôi thường không khách khí đâu."
Giúp mình xả gi/ận? Chu Diệc Cần nhìn thấy tin nhắn này thật sự không nhịn được cười, đúng là đáng yêu quá đi.
Chu Diệc Cần: "Cảm ơn, giờ tâm trạng tôi thoải mái rồi."
Trình Hướng Tinh: "Khách sáo gì, đều là đồng đội mà."
Cái đuôi của Chu Diệc Cần chưa kịp vểnh lên đã xìu xuống ngay lập tức.
Anh lập tức đổi chủ đề: "Mấy ngày nay có rảnh không, ra ngoài chơi bóng nhé?"
Trình Hướng Tinh: "Khi nào?"
Chu Diệc Cần suy nghĩ một chút: "Ngày kia?"
Trình Hướng Tinh vốn đã đồng ý, hai người hẹn vào ngày 25, nhưng không may là bố mẹ cậu cũng quyết định ngày 25 về thăm ông bà nội, thế nên trận bóng này đành phải hẹn lại dịp khác.
Một năm sắp kết thúc, trên phố không tránh khỏi xuất hiện thêm nhiều quầy ăn vặt mới. Trình Hướng Tinh vừa đi vừa ngắm, lấy điện thoại ra nhắn cho Chu Diệc Cần: "Ăn sáng chưa?"
Chu Diệc Cần gần như trả lời ngay lập tức: "Ăn rồi, sao thế?"
Trình Hướng Tinh đổi hướng đi về phía siêu thị: "Không có gì."
Chu Diệc Cần cong môi: "Hôm nay tìm tôi sớm thế, nhớ tôi à?"
Trình Hướng Tinh nhìn thấy câu này thì sững người, sau đó hoàn h/ồn lại, vội vàng lấy hai chai nước để thanh toán. Cậu đáp: "Đúng thế, sợ cậu bị gỉ sét rồi, quan tâm xem công việc kinh doanh của cậu thế nào thôi."
Chu Diệc Cần: "Cảm động muốn khóc."
Chu Diệc Cần: "Thực ra cũng mới bắt đầu thôi, nhưng dự kiến kết quả chắc sẽ tốt."
"Cậu tự tin quá nhỉ, nhìn chẳng vơi đi xiên nào cả?" Giọng nói vang lên từ ngay sát bên cạnh, Chu Diệc Cần suýt nữa không phản ứng kịp: "Không phải cậu nói đang ở nhà ông nội sao?"