Chu Diệc Cần cười cười cụp mắt xuống, véo nhẹ vào cánh tay cậu rồi nói: "Câu này của em, anh có thể hiểu là em không bài xích sự theo đuổi của anh không?"
Trình Hướng Tinh nhắc nhở: "Đừng được đằng chân lân đằng đầu."
Chu Diệc Cần: "Ồ."
Thôi bỏ đi, được nước thì phải biết dừng, không từ chối cũng coi như là ngầm đồng ý, họ hiểu ý nhau là được.
Sau hôm đó, Chu Diệc Cần vẫn tìm cậu trò chuyện như thường lệ. Trình Hướng Tinh vốn tưởng rằng ít nhiều gì mình cũng sẽ cảm thấy gượng gạo, có lẽ sau này không thể nói chuyện tử tế với Chu Diệc Cần được nữa. Kết quả là, không biết do Chu Diệc Cần là người quá biết nắm bắt chừng mực trong lúc trò chuyện, hay do khả năng chấp nhận của chính cậu quá cao, mà chẳng bao lâu sau họ lại quay về kiểu tương tác cũ: tán gẫu, chơi game, bốc phét, cà khịa nhau. Trình Hướng Tinh nghĩ, lời tỏ tình của Chu Diệc Cần dường như chẳng gây ra ảnh hưởng gì đến cậu cả...
Mặc dù suy nghĩ này chỉ duy trì đến tận ngày mùng sáu Tết.
Những ngày đầu năm mới, theo phong tục ở chỗ họ thì đều phải đi thăm hỏi nhà người thân. Nhà Trình Hướng Tinh là vậy, nhà Chu Diệc Cần cũng không ngoại lệ.
Thế là, dù có khéo miệng đến đâu thì sau bốn ngày, Chu Diệc Cần cũng chẳng còn chút nhiệt tình nào như lúc đầu. Sau khi cùng đường thúc và đường tỷ uống xong bốn vòng trà, anh liền tìm cớ chuồn thẳng.
Việc đầu tiên sau khi ra khỏi cổng chính là tìm Trình Hướng Tinh: Đang làm gì đấy?
Trình Hướng Tinh không trả lời anh, anh cảm thấy hơi lạc lõng, nhảy lên xe rồi cứ thế lái đi không mục đích. Dù sao mẹ cũng đã dặn không được đi quá xa, anh cũng chẳng biết đi đâu quậy phá.
Lần đầu tiên Chu Diệc Cần thấy chán đến mức chẳng có việc gì làm. Ở nhà đường thúc thì không thể thoải mái nghịch điện thoại vì không lịch sự, chạy ra ngoài thì chẳng có chỗ nào để đi, lại sợ bị mẹ càm ràm, thế là mọi thứ bỗng trở nên vô vị.
Anh tùy ý đỗ xe trước cửa một cửa hàng ven đường, định vào m/ua chai nước, rồi nhìn thấy tin nhắn của Trình Hướng Tinh: Đang đi thăm người thân.
Quả nhiên ai cũng như nhau sao?
Chu Diệc Cần trả lời: Anh cũng vậy, đừng nhắc đến chuyện chán thế nào nữa.
Trình Hướng Tinh: Không phải chán, mà là họ nói nhiều quá.
Chu Diệc Cần nghĩ đến sự "tự do" hiện tại của mình, không khỏi thấy xót xa cho Trình Hướng Tinh, anh hỏi: Em đang ở đâu?
Trình Hướng Tinh: An Thạch.
Chu Diệc Cần: Có muốn đi hóng gió với anh không?
Trình Hướng Tinh: ?
Trình Hướng Tinh vốn tưởng rằng anh chỉ đang nói đùa, cho đến khi nhận được tin nhắn tiếp theo của Chu Diệc Cần: Em đang ở đâu tại An Thạch? Anh đến rồi.
Trình Hướng Tinh không dám tin: Cậu đến thật à?
Chu Diệc Cần: Tất nhiên rồi, anh đã đến công viên Long Hân rồi đây.
Trình Hướng Tinh nghẹt thở, một cảm giác căng thẳng khó tả dâng lên. Cậu nói với mẹ một tiếng rồi đi thẳng đến công viên Long Hân.
Cậu gửi cho Chu Diệc Cần một tin nhắn thoại: "Đợi em ở đó".
Trình Hướng Tinh bước đi rất nhanh, chỉ vài phút sau đã tới nơi.
Khi gặp người, Chu Diệc Cần đang tựa vào một chiếc mô tô, một tay cầm điện thoại, một tay cầm chai cola. Phải nói rằng, anh thực sự rất cao, dù chỉ là nhìn nghiêng từ xa cũng thấy rất đẹp trai. Có một khoảnh khắc Trình Hướng Tinh cảm thấy người đang đứng trước mặt mình đây có chút không chân thực.
Trình Hướng Tinh tiến lại gần, Chu Diệc Cần ngẩng đầu lên, liền nghe cậu hỏi: "Cậu từ đâu qua đây? Chẳng phải đang đi thăm người thân sao?"
Chu Diệc Cần kẹp chai cola đang uống dở vào dưới cánh tay còn lại, rồi lấy một chai mới từ thùng bên hông xe mô tô đưa cho cậu: "Từ Biên Dương qua."
Trong mắt Trình Hướng Tinh tràn đầy kinh ngạc: "Xa thế mà cậu vẫn đến?"
Chu Diệc Cần đặt nước của mình xuống, lại lấy một chiếc mũ bảo hiểm đưa cho cậu: "Không còn cách nào khác, muốn gặp em mà."
Trình Hướng Tinh không kịp phòng bị, ngẩn người một lát mới nhận lấy mũ bảo hiểm hỏi: "Đi đâu?"
Chu Diệc Cần cười: "Đưa em đi hóng gió, em muốn đi đâu thì đi đó."
Cậu gần như vô thức cúi đầu xuống, đội mũ bảo hiểm vào rồi nói: "Đi thôi."
Trình Hướng Tinh đồng ý rất dứt khoát, nhưng Chu Diệc Cần không biết rằng, hiện giờ tim cậu đang đ/ập nhanh đến thế nào.
Cậu thừa nhận mình thực sự không có kinh nghiệm trong chuyện này, nhưng bản thân biết là một chuyện, bị Chu Diệc Cần phát hiện lại là chuyện khác.
Trên đường ngày mùng sáu Tết, người đi đường không nhiều, cộng thêm môi trường ở An Thạch thiên về vùng nông thôn hơn nên phong cảnh dọc đường khiến người ta cảm thấy thư giãn và thoải mái.
Chu Diệc Cần lái không nhanh: "Năm ngày không gặp, có nhớ anh không?"
Trình Hướng Tinh cạn lời, ngày nào cũng nói chuyện thì nhớ cái gì? Có gì mà phải nhớ?
Cậu cố tình nói: "Không muốn trả lời, cậu đổi chủ đề đi."
Chu Diệc Cần nghẹn lời một lúc, đành hỏi một cách cứng nhắc: "Mấy ngày tới em có rảnh không?"
Trình Hướng Tinh đáp: "Khó nói lắm, còn tùy là việc gì."
Chu Diệc Cần nửa đùa nửa thật: "Tất nhiên là hẹn em ra ngoài rồi."
Trình Hướng Tinh suy nghĩ một lúc rồi hỏi: "Ngày nào?"
Chu Diệc Cần đột nhiên không nhịn được cười phá lên: "Ha ha ha ha ha."
Trình Hướng Tinh khó hiểu: "Cười cái gì?"
Chu Diệc Cần nói: "Không có gì."
Trình Hướng Tinh không từ chối anh.