Vật phẩm mô phỏng

Chương 5

12/07/2026 17:01

Chu Dịch thật tốt, còn biết cách tương tác với fan, thỉnh thoảng lại mỉm cười và vẫy tay với tôi.

"Hôm nay vui không?" Người bên cạnh đột nhiên lên tiếng khiến tôi gi/ật mình.

Tôi nhìn chằm chằm vào con tôm xuất hiện thêm trong bát, nhất thời không phản ứng kịp con tôm này từ đâu ra.

Tôi gật đầu: "Vui."

Kết quả là khi có người mời rư/ợu Chu Hành Kỷ, tôi lập tức đứng dậy: "Sếp của tôi không uống được rư/ợu, tôi uống thay anh ấy."

Uống xong chừng đó, tôi quay đầu là thấy chóng mặt quay cuồ/ng.

Đến khi tỉnh lại, tôi đã thấy mình nằm ngửa mặt lên trần nhà, trên chiếc giường lớn trắng tinh trong khách sạn.

Tôi quay đầu nhìn sang, là một Chu Hành Kỷ với bờ vai rộng, eo hẹp, chiếc áo sơ mi trắng phác họa rõ nét những đường cong của anh ấy, nhìn xuống nữa là bờ mông săn chắc.

Cảm giác quen thuộc ấy lại ùa về, nhất là trong trạng thái đầu óc quay cuồ/ng của tôi.

Lúc này, n/ão bộ tôi đột nhiên phản ứng lại.

Tôm!!

Tần suất xuất hiện của món tôm này cao đến mức kinh ngạc, không chỉ trong những ngày tháng ở bên nhau trước đây mà còn cả trong sách của Chu Hành Kỷ.

Tôi thích ăn tôm nhưng lười bóc vỏ, toàn ngồi trên người anh ấy bắt anh ấy bóc rồi đút cho tôi ăn.

Tôi không ăn thì anh ấy cũng không được ăn, tôi ăn một miếng thì anh ấy mới được ăn một miếng, thường làm anh ấy đỏ bừng cả mặt, vậy mà vẫn ngoan ngoãn dùng những ngón tay thon dài cố nhịn mà bóc tôm cho tôi ăn.

Đêm nay rư/ợu ngấm vào đầu.

Cộng thêm cái cốt truyện khó hiểu này.

Tôi cảm thấy mình ngày càng choáng váng.

Chu Hành Kỷ lúc này đột nhiên quay đầu nhìn tôi một cái, tôi sợ đến mức nhắm tịt mắt lại.

Đợi một lúc, anh ấy lại đi vào tắm.

Với những tế bào n/ão đã bị cồn "ch/ém gi*t" một nửa, tôi suy nghĩ một chút, việc này cũng không ổn lắm nhỉ?

Lỡ lát nữa anh ấy đi ra mà không mặc gì hoặc chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm thì sao?

Cồn đã lên tới n/ão rồi, một người phụ nữ đàng hoàng như tôi sợ rằng mình sẽ không giữ được mình mất.

Thế là tôi đưa ra một quyết định khó khăn -- tự cuốn mình lại bằng tấm ga trải giường mỏng.

Tham khảo cách cuốn cơm cuộn, tôi nằm vào trong rồi lăn tròn để cố định.

Như vậy có thể ngăn chặn mọi sự bốc đồng.

Tôi thậm chí còn quên mất là sau khi rút tay ra, hành động này đã trực tiếp trói ch/ặt lấy bản thân, hoàn toàn không thể cử động.

Nhưng tôi đã đá/nh giá cao bản thân mình.

Sau khi uống rư/ợu, tôi buồn đi vệ sinh.

Tôi đứng không dậy, mà cũng chẳng nới lỏng ra được.

Tôi định lăn ngược trở lại, nhưng cả tấm ga giường xoắn ch/ặt vào nhau, trói càng lúc càng ch/ặt.

Cách duy nhất là quay lại con đường cũ, tôi loay hoay theo hướng ngược lại, "bộp" một tiếng, rơi xuống dưới giường.

Một tiếng động lớn.

Đổi lại là cơn đ/au điếng người.

Cộng thêm một Chu Hành Kỷ đang trần như nhộng.

Tôi chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm xem Chu Hành Kỷ có mặc quần áo hay không, tôi hét lớn: "Mau cởi ra cho tôi, tôi muốn đi vệ sinh!"

Chu Hành Kỷ dường như bị sốc trước tạo hình lúc này của tôi, chỉ nhìn chằm chằm: "Cô đang làm cái gì thế?"

"Anh ơi, tôi c/ầu x/in anh, anh cởi trói cho tôi trước đã, tôi muốn đi vệ sinh!"

Nếu mà đi vệ sinh ra quần ngay trước mặt anh ấy thì cả đời này tôi đừng hòng ngẩng đầu lên được nữa.

Anh ấy ngoan ngoãn để tôi lăn thêm ba vòng nữa, tôi mới được giải thoát, lập tức lao vào nhà vệ sinh.

Sau khi giải quyết xong xuôi, tôi lại thấy khó xử.

Tôi không muốn ra ngoài nữa.

Chỉ cần không ra ngoài.

Sự x/ấu hổ sẽ không tìm đến cửa.

Nhưng nếu bước chân ra khỏi cửa, tôi cảm thấy mình phải quỳ xuống c/ầu x/in Chu Hành Kỷ đừng nói chuyện này ra ngoài.

Giằng co rất lâu, lâu đến mức tôi sắp ngủ thiếp đi, tôi mới mở cửa nhìn ra ngoài.

Tấm ga giường vẫn nằm trên sàn.

Chu Hành Kỷ lại thản nhiên nằm trên giường đọc sách mà không mặc gì cả.

Đầu óc tôi như n/ổ tung.

Ánh mắt cứ vô thức không tránh được một bộ phận nào đó.

"Anh... sao anh không mặc quần áo?"

"Quần áo của tôi ở trong phòng tắm, áo choàng tắm cũng ở trong phòng tắm, cô trốn ở trong đó không ra, nên là, Diệp Chúc, cô muốn tôi làm thế nào đây? Cứ thế này đi ra ngoài mượn một bộ quần áo sao?"

Nghe cũng rất có lý.

Tôi vội vàng quay lại phòng tắm, lấy áo choàng tắm cho anh ấy: "Anh có thể bảo người ta mang quần áo sạch đến mà."

Anh ấy lại nhìn tôi: "Nhưng tôi thích ngủ kh/ỏa th/ân. Hơn nữa cô không nhìn xem bây giờ là mấy giờ đêm rồi à?"

Trời đá/nh thánh đ/âm.

Chu Hành Kỷ vốn dĩ chẳng thích ngủ kh/ỏa th/ân.

Rõ ràng là ngày trước tôi ép anh ấy ngủ không được mặc quần áo.

Tôi ngoảnh mặt đi vì chột dạ, không dám nhìn anh ấy.

"Vậy không làm phiền sếp nghỉ ngơi nữa, tôi đi thuê phòng mới đây."

"Hết phòng rồi, chỉ còn mỗi phòng này thôi."

"Vậy tôi ngủ trên sofa." Tôi vội vàng lấy chiếc chăn dự phòng ném cho anh ấy để che người lại, "Tổng giám đốc Chu, tôi muốn nói là, mặc dù anh thích ngủ kh/ỏa th/ân, nhưng còn có cấp dưới là tôi đây, anh có thể mặc chút gì đó vào được không?"

"Tôi không mặc quần áo chưa giặt sạch."

Được rồi, nói chuyện với cái kiểu công tử nhà giàu này thì nói được gì chứ?

Tôi là người thường, may mà tôi có thói quen mang theo quần l/ót dùng một lần... Tôi khóa trái cửa tắm rửa, rồi mặc quần áo chỉnh tề nằm trên sofa.

Rư/ợu ngấm vào người, tôi vừa nhắm mắt lại là những hình ảnh lúc trước lại hiện về.

Sợ đến mức tôi phải mở mắt nhìn trần nhà.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trong tiệc mừng thọ, mẹ chồng công khai đuổi tôi đi để lấy lòng cháu gái, tôi đứng trước 72 người thân tuyên bố: Cho bà một ngày, dọn khỏi căn biệt thự tôi đã mua.

Chương 22
Bảy mươi hai người đều đổ dồn ánh mắt về phía tôi, bác gái cả đứng một bên cắn hạt dưa, tiếng "tách tách" vang lên giòn giã, thím hai thì cầm điện thoại quay video, thi thoảng lại điều chỉnh góc máy, còn bố chồng tôi là Thẩm Quốc Đống thì giả vờ đi vệ sinh, vội vã rời khỏi chỗ ngồi.
0