Lúc này ta mới nhớ ra, Giang Yến Kỳ vừa từ Dương Châu trở về không lâu, huynh ấy còn chưa biết ta.
Ta vội vàng bước lên một bước, ưỡn ngựk, lớn tiếng tự giới thiệu: "Ta tên Thẩm Thư Nhiên, mười bảy tuổi, ở phủ Tướng quân. A tỷ ta chính là Minh Anh tướng quân vô cùng lợi hại."
"Huynh theo ta đi, ta có thể chia cho huynh một nửa bánh ngọt, một nửa giường. Con cún A Hoàng ta nuôi, cũng có thể cho huynh sờ lông."
Xuân Tú bên cạnh đã căng thẳng đến mức nấc c/ụt.
"Tiểu thư... nấc... đây là Hầu gia... tuy trông đẹp thật, nhưng mà... nấc... ai, ai dạy người chiêu tặng hoa này vậy?"
"Học trong sách thoại bản ấy. Trong sách nói, gặp người đẹp thì phải ra tay sớm, nếu không đến cả cặn cũng chẳng còn mà húp."
Giang Yến Kỳ bật cười.
Ta chỉ thấy trời đất trước mắt chao đảo, mọi thứ đều trở nên xa vời, nước miếng cứ chực trào ra.
"Đây chẳng phải là quen nhau rồi sao."
Sắc mặt Giang Thừa Tự càng thêm khó coi.
"Đại ca! Nàng ta tâm tính si ngốc, sao xứng làm đại tẩu của đệ?"
Ý cười trên mặt Giang Yến Kỳ nhạt đi, đáy mắt thoáng hiện một tầng sát khí mỏng manh, lạnh lùng liếc nhìn hắn.
"Có xứng hay không là chuyện của ta. Liên quan gì đến ngươi?"
Quay lại nhìn ta, giọng điệu lại dịu dàng hơn nhiều.
"Nàng về trước chờ ta, ngày khác ta sẽ đến tìm nàng."
Ta gật đầu, lại nhớ ra điều gì, vội quay đầu kéo kéo tay áo Xuân Tú: "Xuân Tú, nói địa chỉ nhà chúng ta cho mỹ nhân biết đi."
Xuân Tú lắp bắp đọc một tràng, mặt đỏ tận mang tai.
Giang Yến Kỳ nghe xong, khẽ gật đầu, lại nhìn ta một cái, rồi ôm bình cúc họa mi xiêu vẹo kia lên xe ngựa.
Giang Thừa Tự đứng ở cửa, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, nhìn ta đang cười tủm tỉm, vội vàng đuổi theo huynh trưởng.
"Đại ca, huynh nghe đệ nói đã..."
Xe ngựa chậm rãi lăn bánh.
Xuân Tú thở dài một hơi thật dài: "Tiểu thư... người thật là..."
"Thật là sao?"
"Thật là... gan lớn quá mức."
A tỷ đã biết chuyện ta tặng hoa cho Giang Yến Kỳ.
Lúc đó nàng đang cùng Lục Cảnh Thâm tỉ thí trong sân, nghe vậy tay run lên, mũi ki/ếm chệch đi nửa tấc, suýt nữa đã xẻo mất nửa bên tay áo của hắn.
Lục Cảnh Thâm nhảy lùi lại hai bước, kinh h/ồn bạt vía thu thế, quay đầu nhìn ta, ánh mắt thay đổi hẳn: "Thư Nhiên chấm Vĩnh An Hầu rồi sao?"
"Ta nghe nói... huynh ấy mấy năm trước gặp t/ai n/ạn, tổn thương căn cơ, trở thành người bị thiên yểm (bất lực). Thế nên mới nhường tước vị Thế tử cho Giang Thừa Tự. Thư Nhiên, hay là muội đổi người khác đi? Loại chỉ nhìn được mà không chạm được này, lấy về làm gì?"
Không chạm được?
Ta chớp chớp mắt, hồi tưởng lại đêm đó trên giường, vầng trán đẫm mồ hôi, yết hầu lăn lộn, những đ/ốt ngón tay trắng bệch khi nắm ch/ặt ga giường của chàng, theo bản năng phản bác.
"Hầu gia trông gương mặt mềm mại như thế, tay dài như thế, chỗ nào mà không chạm được?"
A tỷ giơ tay đ/ấm cho Lục Cảnh Thâm một phát, đá/nh hắn lảo đảo về sau.
"Ngươi c/âm miệng."
Nàng quay sang nhìn ta, hiếm khi lộ ra vẻ cân nhắc.
"Thư Nhiên, Hầu gia đó... ba năm trước tổn thương thân thể, lần này từ Dương Châu làm việc về lại trúng đ/ộc, đám người trong Thái y viện thế mà không chẩn đoán ra được lý do. Hay là... muội đổi người khác đi?"
"Lục Cảnh Thâm thì sao? Có ta trông chừng, hắn nhất định sẽ đối xử tốt với muội."
Lục Cảnh Thâm vội xua tay, hoảng đến mức đỏ cả cổ: "Ta không được, không được! Người ta thích là... là phó tướng Thanh Sương của nàng..."
A tỷ tức gi/ận lườm hắn: "Vậy hôm đó ngươi đến đá/nh lôi đài làm gì?"
"Ta đá/nh thay đại ca ta mà! Huynh ấy ở ngoài không kịp về, ta cứ tưởng là nàng kén rể, nên đá/nh trước đã."
A tỷ tức đến mức xoay vòng vòng, cuối cùng dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào mặt ta.
"Thư Nhiên, muội nhất định phải là Giang Yến Kỳ sao?"
Ta nhìn sắc mặt A tỷ, hình như rất nghiêm túc, không khỏi nhỏ giọng hỏi: "Huynh ấy đắt lắm sao?"
Lục Cảnh Thâm bên cạnh chen vào: "Đâu chỉ đắt, còn là một cái bình hoa, chẳng có ích gì."
A tỷ im lặng hồi lâu, bỗng nắm ch/ặt tay.
"Được! Bình hoa thì bình hoa, dù sao vẫn còn nhìn được. Thân thể như vậy cũng chẳng ai thèm gả cho huynh ấy, làm rể nhà ta cũng là huynh ấy được lợi."
"Cùng lắm thì... A tỷ sắm cho muội mấy người ngoại thất, muội vui là được."
Lục Cảnh Thâm cũng gật đầu theo: "Nói có lý. Dù sao cũng để dưỡng mắt."
A tỷ nói là làm, lập tức gọi người đến kho kiểm kê của hồi môn, tự mình thay y phục rồi tiến cung.
Ta ngồi nơi hành lang đợi nàng trở về.
Mặt trời từ hướng Đông chuyển sang hướng Tây, Xuân Tú bóc cho ta một đĩa nhân hạt dưa, ta ăn mãi rồi cũng buồn ngủ, gục xuống bàn chợp mắt.
Khi A tỷ trở về, trời đã tối mịt.