Nhưng Hầu gia nói huynh ấy chỉ là một người cha ở rể, không làm chủ được, phải hỏi mẹ của đứa trẻ mới được."
Ta: "???"
Đòi chó con?
Nàng gật đầu lia lịa: "A Hoàng dạo trước lén chạy sang phủ ta, Lăng nhi vừa thấy nó đã ôm ch/ặt trong lòng không buông. Ta chẳng phải vì thế mà mặt dày đến tận cửa xin đây sao."
Đang nói dở, A Hoàng thè lưỡi, vểnh cái bụng tròn ủng, hớn hở chạy vào, đ/âm sầm vào chân ta mà lăn lộn làm nũng.
Ta ngẩn người.
"Nhưng... nhưng A Hoàng là giống đực mà."
"Giống đực cũng sinh được chó con sao?"
Nụ cười trên mặt Minh Nguyệt quận chúa biến mất: "Giống... giống đực?"
"Vậy... có thể tìm cho A Hoàng một cô vợ không? Chó con sinh ra, chúng ta chia đôi mỗi người một nửa?"
Giang Yến Kỳ thản nhiên lên tiếng: "Không được. A Hoàng không thích hôn nhân sắp đặt."
Minh Nguyệt quận chúa bị nghẹn họng, cuối cùng đành cam chịu vẫy tay ra về.
Đợi người đi khuất, Giang Yến Kỳ mới hỏi ta: "Sao lại qua đây?"
Ta thắc mắc: "Chẳng phải chàng gọi ta đến, nói muốn cho ta một bất ngờ sao?"
Nhìn quanh thư phòng một vòng, ngoài văn phòng tứ bảo ra thì chỉ toàn là kệ sách, đến một cái hộp tử tế cũng không có.
"Bất ngờ đâu?"
Giang Yến Kỳ nhớ ra điều gì đó, sắc mặt hơi biến đổi, lập tức gọi thị vệ tới, trầm giọng phân phó: "Áp giải Thế tử tới từ đường, gia pháp hầu hạ, đá/nh xong rồi mới được về báo cáo."
Thị vệ lĩnh mệnh đi ngay.
Chàng xoay người, đưa tay nắm lấy cằm ta, hơi nâng lên, đặt một nụ hôn nhẹ lên khóe mắt ta.
Đôi môi ấm nóng, giống như bánh quế hoa mới ra lò.
"Đây chính là bất ngờ."
Ta ực một tiếng nuốt nước miếng, vành tai đỏ bừng lên.
Tay chân lóng ngóng lôi miếng ngọc bội trong lòng ngựk ra nhét vào lòng bàn tay chàng.
"Đây cũng là... bất ngờ ta dành cho chàng."
Giang Yến Kỳ nhìn miếng ngọc bội, đầu ngón tay khẽ vuốt ve mặt ngọc, ánh mắt sâu thẳm lại một chút, rồi cất vào tay áo.
Khi quay về, ta cố tình đi vòng qua từ đường, ghé mắt qua khe cửa nhìn vào.
Giang Thừa Tự nằm sấp trên ghế dài, mông bị đá/nh đỏ lựng sưng vù, da th!t rá/ch nát, trông thật đáng thương.
Xem xong, ta mãn nguyện rời đi.
Vết thương của Giang Thừa Tự dưỡng hơn nửa tháng mới miễn cưỡng đi lại được.
Việc đầu tiên hắn làm là chạy đến phủ Tướng quân tìm A tỷ, nói rằng muốn thay đại ca cưới ta.
A tỷ cười lạnh một tiếng.
"Thế tử, thân thể ngài không có vấn đề gì, nhưng việc Thư Nhiên nhà ta có thích con cái hay không, có muốn sinh hay không, đến lượt ngài lo sao? Nếu muội ấy thực sự muốn, ta sinh cho muội ấy là được, ai quy định nhất định phải tự mình sinh?"
"Còn nữa, cái gì gọi là nguyện ý vì nể mặt ta mà cưới Thư Nhiên? Ta với ngài thân lắm sao? Ngài xứng không?"
Nàng nhìn xuống hắn từ trên cao: "Anh trai ngài ít nhất còn làm được một người ở rể, ngài ngay cả làm người ở rể cũng không đủ tư cách."
Giang Thừa Tự bị m/ắng đến đỏ mặt tía tai, muốn phản bác nhưng không thốt ra được chữ nào, cuối cùng lủi thủi cụp đuôi bỏ chạy.
Sau khi hôn sự của A tỷ và Đại hoàng tử được định đoạt, nàng liền rảnh tay lo liệu hôn sự cho ta.
Ngày lành được chọn vào mười tám tháng sau, Xuân Tú xem lịch nói đó là ngày tốt, thích hợp cưới hỏi.
Đến ngày đó, A tỷ kéo ta dậy từ sáng sớm để trang điểm, dặn dò đủ điều: "Nhớ kỹ, hôm nay là muội cưới huynh ấy, không phải huynh ấy cưới muội. Lưng phải thẳng, bước chân phải vững, vào cửa Hầu phủ rồi, không nói hai lời, kéo người ra là đi ngay."
Ta dẫn theo Thanh Sương, Lục Cảnh Thâm cùng Xuân Tú, cả đoàn người rầm rộ tiến về phủ Vĩnh An Hầu.
Trong phủ không ai dám ngăn cản, dọc đường thông suốt không trở ngại.
Giang Yến Kỳ trùm khăn đỏ đứng trước sảnh, ta bước tới, nắm lấy tay chàng, đang định dắt huynh ấy bước qua ngưỡng cửa đó thì bỗng khựng lại.
Buông tay ra, lùi lại nửa bước.
"Không đúng, chàng không phải phu quân của ta."
Xuân Tú gi/ật mình: "Tiểu thư, sao vậy?"
Ta nhận ra tay của Giang Yến Kỳ.
Kiếp trước đôi bàn tay đó đã vô số lần vuốt ve lưng ta, thăm dò vào nơi sâu nhất trong cơ thể ta...
Đôi tay trước mắt này tuy cũng thon dài trắng trẻo, nhưng khớp xươ/ng không đúng, lòng bàn tay quá mềm, lại quá mỏng.
Người dưới lớp khăn trùm đầu cứng đờ người.
Ta lặp lại một lần nữa: "Phu quân của ta đâu?"
Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân. Một Giang Yến Kỳ khác mặc hỉ phục tân lang bước vào, sắc mặt trầm lạnh, quét mắt nhìn bóng hình trùm khăn đỏ trước sảnh, phất tay một cái: "Đưa đi."
Mấy thị vệ tiến lên, gi/ật phắt chiếc khăn trùm đầu.
Dưới lớp khăn lộ ra khuôn mặt đỏ bừng của Giang Thừa Tự.
"Đồ khốn kiếp! Dám bỏ th/uốc vào trà của ta, dám mạo danh ta?"
Giang Thừa Tự bị thị vệ lôi đi, giãy giụa quay đầu hét: "Ca! Dựa vào cái gì huynh có thể ở bên Thẩm Thư Nhiên mà đệ thì không? Nàng ấy rõ ràng là của đệ--"
Lời chưa dứt, Giang Yến Kỳ đã tung một cước vào ngựk hắn, đ/á bay cả người hắn ra ngoài."