Anh ấy dừng lại một chút, nhìn tôi đầy nghiêm túc và trìu mến: "Tiểu Tuệ, anh hiểu rằng để em tha thứ cho anh không phải là chuyện dễ dàng, anh cũng sâu sắc hiểu rằng cả đời này anh n/ợ em quá nhiều. Nhưng anh không muốn cứ thế mà bỏ cuộc, anh muốn cố gắng thử một lần."

Ánh mắt anh kiên định, nói tiếp: "Anh dự định sẽ bù đắp lại cho em những gì anh đã n/ợ, từng chút một."

Tôi khẽ lắc đầu, giọng điệu nhẹ nhàng: "Anh không bù đắp hết được đâu."

Anh nhìn đăm đăm ra mặt sông, chậm rãi nói: "Anh biết là không bù đắp hết được, nhưng anh có thể chậm rãi trả n/ợ."

Tôi im lặng, chỉ lặng lẽ nhìn những gợn sóng không ngừng lan tỏa trên mặt sông, tâm trí cũng theo những gợn sóng ấy mà trôi về phía xa xăm.

Anh chậm rãi đưa tay ra.

Đôi bàn tay ấy mang theo một sức mạnh không thể khước từ, khẽ nắm lấy tay tôi.

Tôi có thể cảm nhận được, bàn tay anh thô ráp vô cùng.

Các khớp ngón tay của anh to và nổi rõ.

Lòng bàn tay đầy những vết chai sần của anh cọ vào lòng bàn tay tôi, làm tôi thấy nhột.

Tôi sững người một chút, định rút tay về.

Thế nhưng, không hiểu sao, cuối cùng tôi vẫn không rút ra.

Cứ lặng lẽ như vậy, để mặc anh nắm lấy tay mình.

Sau đó ư, tôi dự định chuyển về nhà sống.

Tôi không định làm nghi thức gì, cũng không muốn khiến người ta ai cũng biết.

Tôi bắt đầu thu dọn những món đồ đã ở nhà mẹ suốt tám năm, động tác khá chậm chạp.

Có vài bộ quần áo, tùy tiện xếp trong thùng.

Còn có mấy cuốn sách, trang giấy đã hơi ố vàng, tôi cẩn thận từng cuốn một bỏ vào túi.

Còn chiếc gối mẹ m/ua cho, tôi ôm vào lòng, ngửi mùi hương quen thuộc trên đó.

Mẹ đứng ở cửa, ánh mắt có chút phức tạp tiễn tôi rời đi.

Hốc mắt mẹ đỏ hoe, môi mấp máy: "Con đi chuyến này rồi thì đừng quay lại nữa."

Lòng tôi chua xót, khẽ đáp: "Vâng."

Mẹ nhíu mày, đầy xót xa dặn dò: "Nếu nó còn dám động tay động chân với con, con cứ về đây, nhà mẹ luôn có chỗ cho con."

Nghe lời này, lòng tôi thắt lại, đột nhiên cảm thấy lời nói này vô cùng nặng ký.

Tôi cố tỏ ra bình tĩnh, an ủi mẹ: "Mẹ yên tâm, sẽ không đâu ạ."

Mẹ thở dài, ánh mắt đầy lo âu: "Hy vọng là vậy."

Tôi quay người, bước về phía xe anh.

Anh lập tức bước nhanh tới, nhận lấy đồ từ tay tôi, cẩn thận đặt vào cốp xe.

Sau đó, anh sải bước đến phía ghế phụ, thanh lịch mở cửa xe.

Tôi ngồi vào xe, cẩn thận thắt dây an toàn.

Anh vòng qua ghế lái, ngồi vào trong, thành thạo khởi động xe.

Chiếc xe chậm rãi lăn bánh, càng lúc càng xa.

Tôi không kìm lòng được nhìn qua gương chiếu hậu, thấy mẹ vẫn đứng ở cửa.

Bà cứ đứng đó một cách cô đ/ộc, dáng hình nhỏ bé dần.

Sống mũi tôi cay xè, quay đầu đi, không nhìn nữa.

Suốt dọc đường, tâm trí tôi luôn bị một điều chiếm giữ.

Nhớ lại ngày xưa, chúng tôi cũng từng yêu nhau chân thành. Chữ "yêu" ấy đã từng tồn tại thực sự.

Chỉ là về sau, bị những chuyện vụn vặt trong cuộc sống bào mòn, bị những nỗi ấm ức ăn mòn, bị những cái t/át làm cho tan nát.

Tôi từng nghĩ, tình yêu đó đã ch*t hẳn, không còn chút hơi thở nào.

Thế nhưng, nó lại như đám cỏ dại bị tuyết vùi lấp trong mùa đông, lặng lẽ đ/âm chồi.

Chỉ cần xuân sang, nó sẽ âm thầm nhú đầu lên.

Tôi cũng không hiểu, là tự nó hồi sinh, hay là do tôi chưa bao giờ để nó thực sự ch*t đi.

Có lẽ là cả hai.

Đêm đó, anh bận rộn trong bếp, làm món th!t kho tàu.

Vẫn là thao tác quen thuộc ấy, mùi hương quen thuộc ấy lập tức vây lấy chóp mũi.

Tôi dùng đũa gắp một miếng th!t, chậm rãi đưa vào miệng.

Anh nhìn tôi dịu dàng, khẽ hỏi: "Vị thế nào?"

Tôi bình thản đáp: "Cũng được."

Khóe miệng anh nhếch lên, nở nụ cười: "Những năm qua, cứ hễ rảnh là anh lại nghiên c/ứu cách làm món này ngon hơn."

Tôi lơ đãng hỏi: "Vậy giờ anh có thành quả chưa?"

Anh khẽ lắc đầu, ánh cười trong mắt không hề giảm: "Chưa, còn phải nghiên c/ứu thêm."

Khi nói câu này, nếp nhăn nơi đuôi mắt anh như được nụ cười làm giãn ra.

Đêm đó, tôi lặng lẽ ngồi trên ghế sofa, ánh mắt đặt trên người anh.

Anh dọn dẹp bát đũa vào bếp, rồi vặn vòi nước bắt đầu rửa.

Sau khi rửa xong, anh lại cầm khăn lau, cẩn thận lau chùi bếp.

Anh bận rộn trong bếp, xoong nồi va chạm phát ra tiếng kêu lanh lảnh.

Còn tôi thì cuộn mình trên sofa phòng khách xem tivi, chương trình tạp kỹ nhạt nhẽo trên tivi với những màn biểu diễn phóng đại khiến tôi chẳng chút hứng thú.

Tôi đột nhiên thấy cảnh tượng trước mắt này thật quen thuộc, nhưng ngẫm lại lại thấy có chút xa lạ.

Anh từ trong bếp bước ra, trên mặt mang theo nụ cười hiền hậu, nói với tôi: "Tối nay em ngủ ở chiếc giường rộng rãi đó nhé."

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, hỏi: "Vậy còn anh?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người giúp việc

Chương 10
Bạn trai đăng bài trên vòng bạn bè mà quên chặn tôi. Anh ta đăng bức ảnh tôi đầu bù tóc rối đang dọn dẹp nhà cửa. Kèm dòng trạng thái: "Nhìn giúp việc miễn phí nhà tôi này. Ai cần dọn nhà thì 50 tệ một buổi." Bạn anh ta bình luận: "100 tệ, bảo cô ấy đến dọn cho tôi." Thế là thứ Hai, anh ta dẫn tôi đến nhà bạn tụ tập. Bọn họ uống rượu, hát hò. Còn tôi quỳ trên sàn, lau những bã cau mà họ nhổ ra. Anh ta không biết... Tôi là cô gái ốc đồng chuyển kiếp. Chỉ ở những nơi bẩn thỉu, nhếch nhác và hỗn độn, tôi mới có thể sống được. Nhưng bây giờ... Nhà anh ta không còn đủ "tiêu chuẩn" nữa. Tôi phải đổi bạn trai thôi. Tôi nhìn về phía người đàn ông đứng ở góc phòng. Lúc nãy anh ấy vừa nói mình có một căn nhà cổ... Đã ba mươi năm chưa từng được dọn dẹp. Tôi mỉm cười hỏi: "Anh có thể đưa em về nhà anh được không?"
74
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
7 BỐI Chương 9
9 Ngôi sao may mắn Chương 13
11 MẸ NẤM Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm