Một mái chèo chở gió xuân

Chương 20

23/07/2026 16:03

Đứa trẻ tội nghiệp, mới mười tuổi đã phải chịu áp lực học hành kinh khủng, Hách Tuệ không đành lòng nhìn, liền nảy ra ý hay, nhét cho cậu bé đôi đũa.

Đồ ăn ngon ngay trước mắt, cậu bé quên cả khóc, hì hục húp mấy miếng mì Ý, ngon đến mức quên cả tiếng Trung: “kidney pasta!”

Người mẹ cũng tò mò nếm thử, lập tức nói với Hách Tuệ: “Quản lý, món này có b/án không? Tôi lấy hết, đưa mã thanh toán cho tôi đi.”

Hách Tuệ khó xử nhìn Roman và Triệu Xuân Phong.

Triệu Xuân Phong thì khá vui vẻ, nói tiền nong gì chứ, ăn uống vui vẻ là được. Người mẹ kia vừa lau nước mắt cho con vừa kiên quyết đòi trả tiền, bảo rằng vừa rồi không nên nổi nóng, m/ua về để tạ lỗi với con.

Roman suy nghĩ vài giây rồi gật đầu.

Ít nhiều cũng tăng thêm được chút doanh thu cho tiệm, nhưng trong lòng anh vẫn có chút không vui.

Tiễn hai mẹ con ra về, [Cheese Factory] cũng đóng cửa.

Roman thừa nhận tay nghề Triệu Xuân Phong cao siêu, nhưng vẫn mang theo chút không phục đầy tinh tế. Anh bảo nhà bếp dọn lên vài món sở trường như gà nướng, cá tuyết... để lịch sự mời Triệu Xuân Phong thưởng thức.

Triệu Xuân Phong lần lượt nếm thử, cuối cùng đặt dĩa thìa xuống đĩa cá tuyết kem, dừng lại một lúc rồi mới mỉm cười nói đều rất ngon.

Người thật thà, ngay cả kỹ năng nói dối cũng thật vụng về.

Bị lừa dối, Roman nhìn anh đeo mặt nạ giả cười, cảm giác không vui đó càng trở nên mạnh mẽ, anh sầm mặt gọi: “Triệu Xuân Phong.”

Cùng lúc đó, điện thoại Hách Tuệ reo lên, cô nghe máy, là em gái Hách Dĩnh gọi video, dùng thủ ngữ hỏi chị khi nào về nhà.

Bị tiếng chuông làm cho gi/ật mình, nỗi u uất trong lòng Roman như nước chảy đi mất. Anh không nhịn được tự m/ắng mình: Nhà hàng không tốt thì trút gi/ận lên Triệu Xuân Phong làm gì?

Triệu Xuân Phong thấy anh thay đổi thái độ nhanh như diễn kịch, ngơ ngác hỏi: “Ông Roman, anh muốn nói gì thế?”

“E... well... cái đó, chính là,” Roman vắt óc tìm lời, ánh mắt liếc thấy Hách Tuệ, linh quang chợt lóe, “Cơm Xuân Phong có thiếu kế toán không?”

“Á?” Triệu Xuân Phong không hiểu sao anh lại hỏi vậy, càng ngơ ngác hơn: “À, có...”

“Em gái Hách Tuệ,” Roman nói, “tốt nghiệp chuyên ngành tài chính, một cô gái rất ưu tú, chỉ có một điểm là em ấy không nói được.”

Hách Tuệ vừa cúp máy, nghe vậy thì kinh ngạc, nhưng nhanh chóng hiểu ra ý tốt của Roman, đáp lại bằng ánh mắt biết ơn.

Triệu Xuân Phong lại hơi ngại ngùng: “Tiệm chúng tôi chỉ là quán ăn nhỏ bình thường, việc vừa nhiều vừa vụn vặt.”

“Anh còn không chê em gái tôi, thì chúng tôi sao có thể chê anh chứ.” Hách Tuệ nói.

Triệu Xuân Phong bảo cô gái nhỏ chuẩn bị để sớm đến tiệm làm việc.

“Cảm ơn ông chủ Triệu.” Hách Tuệ dù đang cảm ơn Triệu Xuân Phong nhưng lại nhìn Roman nhiều hơn một chút.

Cô luôn cảm thấy dù Roman mang gương mặt người Trung Quốc, nhưng tác phong trong xươ/ng tủy lại rất Anh quốc, chỉn chu, nói khó nghe chút là hơi cứng nhắc.

Nhà hàng thỉnh thoảng có việc gấp, Roman là tổng giám đốc khu vực Đại Trung Hoa, thực ra hoàn toàn có thể “tướng ở ngoài không nhận lệnh vua”.

Nhưng vị sếp này luôn báo cáo trụ sở đầu tiên, lời xã giao trong email [To whom it may concern] viết còn thuần thục hơn ai hết.

Không ngờ, sếp cũng có mặt linh hoạt nhạy bén như vậy.

Trong phút chốc, cô nhớ lại lúc mới vào làm, cô từng lo vị sếp từ Anh đến này khó ở, còn lên website công ty tra c/ứu thông tin của Roman, từ học vấn, kinh nghiệm làm việc, đến cả giáo sư hướng dẫn thời cao học cũng đào ra hết, chỉ sợ bản thân không biết người biết ta mà bị sếp gh/ét bỏ đuổi việc...

“Sao lại nhìn tôi như vậy?” Roman mỉm cười với Hách Tuệ.

“À, tổng giám đốc Roman,” Hách Tuệ bây giờ chỉ muốn để Roman làm sếp mình cả đời, đầu óc không đuổi kịp miệng, lời nịnh nọt tuôn ra lung tung: “Anh quả không hổ danh là sinh viên ưu tú của ICL (Imperial College London), nghe nói giáo sư của anh là nhân vật lớn, bài báo từng đăng trên tạp chí [Science], tục ngữ có câu, thầy giỏi trò giỏi...”

Đang lảm nhảm gì thế không biết, Roman ngắt lời: “Ừm?”

“Ông chủ Triệu, tổng giám đốc Roman, cảm ơn sự ủng hộ của hai người dành cho tôi và em gái,” Hách Tuệ vội chuyển đề tài, “Chúng ta đi uống chút gì đó không? Tối nay tôi mời.”

Roman vui vẻ đồng ý, vừa nói vừa đi ra ngoài.

Triệu Xuân Phong lại trở nên đắn đo, ánh mắt như cá bơi trong nước.

“Cho tôi chút mặt mũi đi, đi thôi đi thôi!” Hách Tuệ đi đến sau lưng Triệu Xuân Phong, đẩy anh một cái.

Triệu Xuân Phong loạng choạng tiến về phía trước, tình cờ cọ trúng ngựk Roman.

Roman quay lại nhìn, ánh đèn vàng ấm áp nơi cửa nhà hàng làm gương mặt anh trở nên dịu dàng, ngay cả đôi mắt cáo cũng trở nên hài hòa.

Triệu Xuân Phong đỏ bừng mặt, như bị m/a xui q/uỷ khiến mà cất bước đi theo.

Lời tác giả:

Hách Tuệ: Tổng giám đốc Roman, làm trợ công có tiền thưởng không ạ?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Tôi Bán Ảnh Cho Kim Chủ Suốt Hai Năm, Đến Khi Về Hào Môn Mới Biết Là Anh Hai

Chương 3
Sau khi được đón về làm thiếu gia thật của nhà họ Thương. Tôi không còn mặc những bộ quần áo mát mẻ mà kim chủ gửi đến để chụp ảnh nữa. Để cảm ơn anh đã âm thầm ủng hộ tôi suốt hai năm qua. Tôi đích thân đến chùa cầu một chuỗi hạt vòng bình an rồi gửi cho anh. Kèm theo đó chỉ vỏn vẹn ba chữ: "Tôi lên bờ rồi." Sau đó, tôi xóa sạch mọi phương thức liên lạc với anh. Tôi vốn tưởng từ nay nước sông không phạm nước giếng, cả đời này sẽ không còn bất cứ giao điểm nào nữa. Nào ngờ trong buổi tụ họp gia tộc. Tôi lại nhìn thấy trên cổ tay người anh hai trông nho nhã nhưng toát lên vẻ bại hoại ấy... Đeo một chuỗi vòng tay giống hệt.
0