Roman ngẫm nghĩ một lát rồi bật cười: “Chẳng lẽ là ‘People untain people sea’ sao?”
Múa rìu qua mắt thợ, Triệu Xuân Phong đỏ mặt.
Roman lại xoa xoa tóc anh: “Nhóc Triệu Xuân Phong thông minh thật đấy.”
Vì Roman, thời gian trước Triệu Xuân Phong đã đặc biệt đăng ký một khóa học online giáo trình New Concept English tập 1, học từ ABCD đơn giản nhất.
Ban đầu Roman tưởng Triệu Xuân Phong chỉ hứng thú nhất thời, không ngờ đứa trẻ thật thà này, mỗi tối đóng cửa tiệm xong là mở máy tính bảng ra ngay, chép bài, đọc và luyện phát âm.
Có lần Roman xem sách giáo khoa của anh, chà, Triệu Xuân Phong dùng phương pháp phiên âm tiếng Việt, bên cạnh “sugar” viết là “Su-gờ”, “cook” là “Cúc”, “hot” là “Hót”, “pot” là “Pót”...
Những trang sách chi chít chữ Anh Việt, toàn từ vựng đơn giản. Roman lật xem, ánh mắt dừng lại ở chữ “rontic”.
Lãng mạn.
Từ này rõ ràng vượt quá trình độ, sau từ không có bất kỳ nghĩa tiếng Trung nào, chỉ vẽ một trái tim nhỏ màu đỏ.
Phải nói rằng phương pháp này tuy “tà đạo” nhưng lại cực kỳ hiệu quả.
Trong hai ba tuần, dù Triệu Xuân Phong vẫn còn nói vấp, nhưng đã có thể nói tiếng Anh “đóng gói” được rồi.
Thành ngữ Trung Quốc nói thế nào nhỉ? Một người rời đi ba ngày, trở về đã thay đổi hoàn toàn, những người khác đều phải day thái dương, dụi mắt nhìn anh...
Chỉ nghe Triệu Xuân Phong nói tiếp: “Đi đâu cũng bị chen lấn thành ảnh, hay là chúng ta ở nhà đi, tôi làm đại tiệc bí mật cho anh. Căn hộ này vị trí cũng tốt, vừa vặn ngắm được pháo hoa giao thừa.”
Roman thực ra cũng không thích ồn ào, nghe Triệu Xuân Phong gọi căn hộ là “nhà”, anh càng vui hơn. Anh xoay Triệu Xuân Phong lại, đối diện với mình: “Được thôi! Nhưng tối nay làm đại tiệc bí mật gì thế?”
Triệu Xuân Phong không nói.
“Chơi chiêu bí mật à--” Roman lướt ngón tay trên da th!t anh, dùng giọng khàn khàn nói, “Vậy để tôi ăn món khác trước được không?”
Triệu Xuân Phong đang mặc áo khoác, đ/ập tay anh ra: “Anh đang mơ tưởng hão huyền (thinking peach) đấy, đây là chiếc áo phông cuối cùng của tôi rồi.”
Roman vẻ ngoài nho nhã nhưng trong chuyện đó lại rất bạo liệt, lúc hưng phấn lên là x/é nát mấy chiếc áo của Triệu Xuân Phong.
Có lần hai người “cọ quẹt” trong bếp, lúc đó Triệu Xuân Phong vừa múc sườn kho ra đĩa, bất ngờ bị Roman đ/è xuống, đĩa đổ, nước sốt b/ắn lên áo sơ mi tạo thành một bức tranh trừu tượng.
Sau đó Roman rất hối lỗi, muốn tạ lỗi với anh, hôn tới hôn lui rồi hôn vào tận phòng tắm. Triệu Xuân Phong vừa cởi áo phông ra đã bị Roman tiện tay vứt đi, ai ngờ lại bay thẳng ra ngoài cửa sổ...
Thấy tủ quần áo của Triệu Xuân Phong ngày càng trống, Roman thấy áy náy, kéo anh đến trung tâm thương mại cao cấp Hàng Châu m/ua quần áo, đi đi lại lại thành khách hàng VVIP ở đó.
Ngày 31 tháng 12, ngày “câu cá” (trốn việc) được chọn, làm việc nghiêm túc lúc này chẳng khác nào một loại hình nghệ thuật hành vi. Vì thế Roman xử lý xong công việc, lại lơ đãng đi dạo quanh [Cheese Factory] một vòng, dặn dò Hách Tuệ những lưu ý vào giờ cao điểm.
“Biết rồi ạ tổng giám đốc,” Hách Tuệ có kinh nghiệm hơn Roman, cười nói, “Đêm xuân một khắc đáng ngàn vàng, mau đi hẹn hò đi ạ.”
Roman ho khan một tiếng chiến thuật: “Tôi nói với Xuân Phong một tiếng, để Hách Dĩnh cũng tan làm sớm.”
“Cảm ơn tổng giám đốc!”
Trở về căn hộ thì đèn đường đã lên.
Roman xoa xoa tay mở cửa, trong căn phòng nhỏ, ánh đèn như nước, sương m/ù mờ ảo. TV cũng đang mở, một bộ phim truyền hình sáo rỗng, âm thanh rộn ràng.
Triệu Xuân Phong không biết ki/ếm đâu ra một chiếc bàn sưởi kiểu Nhật, trên bàn bày đầy th!t, viên thả lẩu, rau củ, còn có hai phần khoai lang phô mai.
Nhà có người đợi, lòng anh ấm áp, bỗng nảy sinh cảm giác tân hôn lạ lẫm.
Triệu Xuân Phong vừa bưng nước dùng lẩu từ bếp ra, thấy con cáo nào đó mũi đỏ ửng vì lạnh, vội nói: “Mau vào bàn sưởi ngồi đi.”
Ăn cơm trong chăn? Ngồi không ra ngồi nằm không ra nằm, Roman cảm thấy rất không hợp với phong cách quý ông Anh quốc của mình, do dự đứng tại chỗ.
Triệu Xuân Phong cười khoái chí, nghĩ thầm còn làm màu với tôi à, anh thong thả ngồi vào, vung cánh tay xăm trổ làm bộ đuổi anh: “Không thích à? Không thích thì ra đứng cạnh bàn ăn mà ăn.”
Cửa sổ căn hộ mở một khe nhỏ, gió lạnh ùa vào, Roman rùng mình, thuận nước đẩy thuyền chạy lại ngồi xuống.
Vừa duỗi chân vào bàn sưởi, cuộc đời như nhấn nút tạm dừng.
Jesus, thế này thì thoải mái quá!
“‘Đại tiệc bí mật’ cậu nói là lẩu à.” Giọng Roman đầy vẻ ngạc nhiên cường điệu để che giấu nỗi sợ trong lòng.
Không phải lẩu không ngon, chỉ tại dạ dày Roman không ổn, ăn đồ nhiều dầu nhiều cay vào bụng, ngày mai chắc chắn sẽ “n/ổ bom” trong nhà vệ sinh rồi vừa khóc vừa hát bài “Hoa cúc tàn, đầy đất đ/au thương”.
“Không cay đâu.” Triệu Xuân Phong nhìn ra sự kháng cự của anh, vừa thả tiết vịt, th!t bò vào nồi vừa nói.
“Blood (M/áu)?”