Ánh sao hai mặt

Chương 31

23/07/2026 16:36

Cô ta tuyệt đối không thể chấp nhận việc bản thân nhẫn nhịn tính toán nửa đời người, cuối cùng lại nhận lấy kết cục làm bàn đạp cho Tô Niệm Hòa.

Đêm xuống, sau khi triển lãm đóng cửa, nhân viên lần lượt rời đi. Sự ồn ào tan biến, nhà triển lãm rộng lớn chỉ còn ánh đèn lặng lẽ tỏa sáng, trống trải và tĩnh mịch.

Tô Niệm Hòa hoàn tất công việc tổng kết cuối ngày, đối soát xong toàn bộ dữ liệu livestream, tư liệu truyền thông, từ khóa tuyên truyền, x/ác nhận không có bất kỳ sai sót nào mới thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về. Sau nhiều ngày áp lực cao độ, hôm nay cuối cùng bụi trần cũng đã lắng xuống, thân tâm hiếm khi được thư thái.

Cô rời khỏi khu làm việc, đi ngang qua hành lang bên vắng vẻ. Nơi này cách xa khu triển lãm chính, ánh đèn mờ ảo, ít người qua lại, nhưng lại là lối tắt để rời khỏi nhà triển lãm. Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên trên sàn.

Vừa đi được vài bước, phía sau bỗng truyền đến tiếng bước chân rõ ràng, gấp gáp, lộn xộn, mang theo sự hung hăng bị kìm nén bấy lâu.

"Tô Niệm Hòa, đứng lại."

Trong hành lang lạnh lẽo tĩnh lặng, giọng nói của Ôn Yểu Ninh không còn vẻ nhu mì ngày thường, mà mang theo sự khàn đặc căng thẳng, đột ngột vang lên như thể muốn cá ch*t lưới rá/ch.

Tô Niệm Hòa khựng bước, chậm rãi xoay người.

Dưới ánh đèn mờ ảo, Ôn Yểu Ninh đứng cách đó không xa, trang điểm vẫn tinh tế, nhưng đáy mắt đã trút bỏ hoàn toàn lớp ngụy trang dịu dàng. Chỉ còn lại sự thảm hại, cố chấp, không cam tâm cùng vẻ đi/ên cuồ/ng của kẻ đang cận kề tuyệt lộ.

Trút bỏ mọi mặt nạ, cuối cùng cũng không cần diễn vai tử tế nữa.

Hai người cách nhau vài mét, lặng lẽ đối đầu. Không khí tĩnh lặng đến mức ngột ngạt.

Hồi lâu sau, Ôn Yểu Ninh nở một nụ cười cực lạnh, từng chữ đều mang theo sự hung hăng mất cân bằng: "Cô rất đắc ý, đúng không?"

"Toàn mạng khen cô chuyên nghiệp, phía thương hiệu công khai công nhận cô, ai cũng biết cô trong sạch vô tội, ai cũng thấy cô lội ngược dòng, tái sinh từ trong lửa đỏ."

"Hai năm dưới đáy vực, một sớm lên đỉnh cao, cô có phải thấy mình đặc biệt truyền cảm hứng, đặc biệt đáng được cảm thông không?"

Tô Niệm Hòa thần sắc bình tĩnh, không gợn sóng. Trải qua sự thật sáng tỏ ngày hôm qua và màn lội ngược dòng hôm nay, cô đã sớm buông bỏ hoàn toàn sự chấp niệm và oán h/ận đối với Ôn Yểu Ninh. Thiện á/c cuối cùng có nhân quả, đúng sai tự có công luận. Cô chỉ nhàn nhạt lên tiếng: "Tôi chưa bao giờ đắc ý, tôi chỉ đang lấy lại sự trong sạch và thể diện vốn thuộc về mình."

"Trong sạch?" Ôn Yểu Ninh lẩm bẩm lặp lại, rồi đột ngột bật cười, tiếng cười lạnh lẽo thấu xươ/ng: "Sự trong sạch của cô là thứ đổi bằng tiền đồ của tôi đấy."

"Nếu không phải năm đó cô làm quá nổi bật, quá ổn thỏa, đi đâu cũng chiếm hết hào quang, khiến ai cũng chỉ nhìn thấy cô, thì tôi cần gì phải làm chuyện thừa thãi này?"

Đến tận lúc này, cô ta vẫn không biết hối cải, vẫn giữ thói quen đổ lỗi, quy chụp mọi tội lỗi cho người khác.

Tô Niệm Hòa lặng lẽ nhìn dáng vẻ cố chấp mất kiểm soát của cô ta, trong lòng chỉ còn lại sự thờ ơ. Vụ án cũ hai năm trước chưa bao giờ là do cô quá mạnh, quá xuất sắc hay quá nổi bật. Chỉ là Ôn Yểu Ninh quá hẹp hòi, đen tối và không thể dung thứ cho người khác.

"Chốn công sở dựa vào năng lực để đứng vững, dựa vào bổn phận để làm việc." Tô Niệm Hòa giọng thanh mảnh nhưng kiên định: "Tôi chưa từng hại ai, chưa từng tranh công, chưa từng tính toán với bất kỳ ai. Tất cả kết cục của cô ngày hôm nay đều là do chính tay cô tạo nên."

"Tôi tự tạo nên?" Đáy mắt Ôn Yểu Ninh đột nhiên đỏ ngầu, cảm xúc hoàn toàn mất kiểm soát: "Phải! Là tôi ra tay thay thế âm thanh, là tôi đổ tội cho cô năm đó, là tôi hai lần muốn h/ủy ho/ại cô!"

Cô ta không còn ngụy trang, không còn che giấu, dứt khoát x/é bỏ mọi mặt nạ, đi/ên cuồ/ng thừa nhận tất cả.

"Nhưng dựa vào cái gì?!!"

"Dựa vào cái gì cô không tranh không đoạt, an ổn làm việc mà lại được tất cả mọi người thiên vị? Dựa vào cái gì Thẩm Nghiên Thư suốt hai năm vì cô mà tìm sự thật, lặng lẽ bảo vệ cô? Dựa vào cái gì Sầm Hành Chiêu công khai chống lưng cho cô, vô điều kiện tin tưởng cô?"

"Tôi từng bước vẹn toàn, tính toán mọi bề, liều mạng bò lên cao, cuối cùng lại nhận lấy kết cục trắng tay!"

Sự đố kỵ tột cùng đã nuốt chửng hoàn toàn lý trí của cô ta. Cô ta gh/en tị với sự điềm tĩnh sạch sẽ của Tô Niệm Hòa, gh/en tị với tâm tính đường hoàng của cô, gh/en tị ngay cả khi cô rơi xuống đáy vực, vẫn có người chấp niệm bảo vệ, dành trọn sự thiên vị.

Cô ta tính kế trăm phương ngàn kế, cuối cùng cũng chỉ là con số không.

Tô Niệm Hòa nhìn dáng vẻ gần như đi/ên lo/ạn của cô ta, nhẹ nhàng lên tiếng: "Cô chưa bao giờ thua tôi."

"Cô thua vì sự ích kỷ, đen tối, tham lam của chính mình, thua vì sự hẹp hòi khi không bao giờ chịu nhìn nhận lại bản thân, chỉ biết trút gi/ận lên người khác."

Một câu nói đá/nh gục hoàn toàn lòng tự trọng cuối cùng của Ôn Yểu Ninh. Cô ta toàn thân chấn động, hung khí trong mắt bùng phát, bước tới hai bước, ánh mắt hung á/c: "Nếu tôi không có được thể diện, tiền đồ, hào quang, thì cô cũng đừng hòng an ổn mà hạ màn!"

"Cô tưởng sự thật sáng tỏ, toàn mạng khen ngợi là cô có thể hoàn toàn an ổn lội ngược dòng sao?"

"Tôi nói cho cô biết Tô Niệm Hòa, chỉ cần tôi chưa chịu thua một ngày, thì cô đừng bao giờ mong được an yên!"

Đường cùng, cá ch*t lưới rá/ch. Cô ta đã không còn đường lui, dứt khoát vứt bỏ tất cả để kéo người khác xuống nước.

Tô Niệm Hòa sắc mặt vẫn bình tĩnh: "Cô còn muốn làm gì?"

"Tôi làm gì á?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thầm Thích Bạn Cùng Phòng Rồi Lật Xe

Chương 15
Tôi muốn theo đuổi bạn cùng phòng của mình. Nhưng Chu Nghiễn lúc nào cũng lạnh nhạt, hờ hững với tôi. Cho đến một lần câu lạc bộ chơi trò "Thật lòng hay Thử thách", cậu ấy thừa nhận mình đã có người trong lòng. Tôi ngồi ngay bên cạnh, vô thức bóp bẹp chiếc cốc giấy trong tay. Nước có ga tràn qua miệng cốc, chảy dọc theo kẽ ngón tay. Từ sau đêm hôm đó, tôi bắt đầu tránh mặt cậu ấy. Đồng thời cũng thường xuyên cùng một đàn anh mới quen luyện đàn, ăn cơm, rồi đến thư viện giữ chỗ. Tôi cứ nghĩ Chu Nghiễn sẽ chẳng bận tâm. Cho đến hậu trường đêm hội chào tân sinh viên, cậu ấy chặn tôi ngay bên ngoài phòng thay đồ, một tay chống lên cánh tủ, giọng nói trầm thấp: "Người vừa nãy thắt cà vạt cho cậu là ai?" Tôi đáp: "Bạn." Ánh mắt cậu ấy dán chặt vào nút cà vạt vừa được buộc lại ngay ngắn trên cổ tôi, các đốt ngón tay siết chặt từng chút một. "Trì Dư, kết bạn... cần để người ta chạm vào chỗ này sao?"
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
330