Thần nữ ba lần gả

Chương 6

23/07/2026 17:14

Thế nhưng thực tế, trong mắt người ngoài, chúng lại là những thiếu niên phong quang tễ nguyệt...

Ta không đặt hy vọng của mình lên đám nam tử này.

Mà toàn tâm toàn ý dạy dỗ các con gái của mình.

Sau này, chúng lần lượt gả đi.

Đám nam tử kia thì cưới vợ, nạp thiếp.

Chúng muốn phân gia, muốn có được gia sản từ trong tay ta.

Con trai ruột của ta, thậm chí còn là kẻ [cưới vợ quên mẹ], không những muốn quyền quản gia trong tay ta, mà còn muốn bảy phần gia sản.

Ngay cả số của cải riêng tư mà ta lấy được từ tay lão Hầu gia thuở trước, cùng với của hồi môn của ta, nó cũng muốn chiếm hết.

Nó không h/ận người cha đã ch*t của mình.

Không h/ận người chú thứ hai luôn gây khó dễ.

Chỉ h/ận ta xử sự không đủ chu toàn, ở nhà mẹ đẻ không được sủng ái, không thể giúp nó có được một chức quan.

Ta không chịu đưa.

Nó liền sa sầm mặt mày, rất lâu không chịu trở về.

Nó hiện giờ là người đứng đầu Hầu phủ, đã tập tước vị, ta – vị lão phu nhân này dù là mẹ ruột của nó, cũng phải nhìn sắc mặt nó mà hành sự.

Ta không thể dễ dàng chụp cho nó cái mũ nghịch tử bất hiếu.

Bởi vì nếu nó xảy ra chuyện, cơ nghiệp chắc chắn sẽ rơi vào tay đám thứ tử khác, và như vậy thì càng xa cách với ta hơn.

Nói trắng ra, ai bảo ta chỉ có mỗi mình nó là con trai chứ?

Thế nhưng, ai nói ta chỉ có mỗi mình nó là con trai?

Ngày thứ hai sau khi ta bị cưỡng đoạt quyền quản gia.

Các con gái đã gả đi của ta, lần lượt đá/nh xe ngựa trở về, đòi đưa ta đến điền trang dưới tên chúng để dưỡng già.

Ngay cả đứa con gái đã gả cho hoàng tử, làm hoàng tử phi, cũng nghe tin từ trong cung chạy ra, cùng con trai ruột của ta cãi vã một trận.

Ta cuối cùng cũng được hưởng tuổi già, sống những ngày cuối đời trong nhung lụa.

Ai cũng khen ta.

Là một nữ tử vô cùng tốt.

Thời thiếu nữ ngoan ngoãn giữ lễ, là tấm gương của các chị em trong nhà.

Thời thanh niên thủ tiết, lại coi tất cả các con như con ruột, cùng nhau nuôi lớn.

Cho dù về già, cũng vẫn là một người mẹ biết đại cục, hiểu chừng mực, không gây khó dễ cho con trai và con rể.

Thế nhưng, cuộc đời của ta, suy cho cùng vẫn là sống vì người khác.

Ta có lợi hại đến đâu, cũng chỉ có thể xoay quanh trong chốn hậu trạch, bắt buộc phải gả cho người khác làm vợ, làm mẹ của những đứa trẻ.

Hơn nữa, đây vẫn là [ân huệ] mà nhà mẹ đẻ ban cho ta.

Không bắt ta thắt cổ ngay khi ta bị từ hôn.

Không bỏ rơi ta khi ta bị từ hôn lần thứ hai.

Càng không làm kẻ tiên phong trong việc chiếm đoạt gia sản khi ta thủ tiết!

Ta cuối cùng vẫn không cam lòng!

Đọc sách, quyền mưu, tính toán, nhẫn nhịn, ta nào có thua kém ai.

Vậy mà, cuộc đời của ta chỉ dừng lại ở đây thôi sao!

(Hoàn toàn văn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm