Đêm đó cô ấy ngủ rất sớm. Khi tôi dọn dẹp xong nhà bếp vào phòng ngủ thì cô ấy đã nằm xuống rồi, xoay người vào trong, chăn đắp đến tận vai. Tôi nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường, mượn ánh đèn đường ngoài cửa sổ nhìn bóng lưng cô ấy. Hơi thở của cô rất nông, đều đặn, nhưng tôi luôn cảm thấy trong hơi thở đó ẩn giấu điều gì, giống như dòng chảy ngầm dưới mặt nước. Tôi đưa tay muốn chỉnh lại mép chăn cho cô, đầu ngón tay vừa chạm vào mép chăn, vai cô ấy cứng lại một cách khó nhận ra.

Tay tôi dừng lại giữa không trung. Qua vài giây, tôi rụt về.

Cô ấy đang giả vờ ngủ. Tôi biết. Khi cô ấy giả vờ ngủ, lông mi sẽ khẽ run, hơi thở sẽ nông hơn nửa nhịp so với lúc ngủ thật. Trước đây mỗi khi chúng tôi cãi nhau cô ấy đều như vậy, quay lưng về phía tôi, hơi thở giả vờ rất đều, nhưng chỉ cần tôi đưa tay chạm vào vai cô, cô ấy sẽ cứng đờ người.

Tôi không vạch trần. Nằm xuống, nhìn thẳng lên trần nhà. Trên trần có một vết nứt nhỏ, kéo dài từ đế đèn đến góc tường, từ khi chúng tôi chuyển đến đã có rồi, ba năm nay không dài ra cũng chẳng ngắn đi. Tôi nhìn vết nứt đó, lắng nghe tiếng thở đều đặn mà cô ấy cố duy trì, không biết từ lúc nào đã thiếp đi.

II

Những ngày tiếp theo, tôi dần dần chắp vá được một vài mảnh vỡ. Mỗi mảnh vỡ nhìn riêng lẻ thì chẳng có gì, nhưng khi nối lại với nhau, nó trở thành một bức tranh mà tôi không thể nào phớt lờ được nữa.

Sáng nào cô ấy cũng dậy rất muộn. Đồng hồ báo thức đặt lúc bảy rưỡi, kêu lên là bị cô ấy tắt đi, rồi xoay người ngủ tiếp. Có khi ngủ đến tận hơn mười giờ mới dậy, dậy xong cũng chẳng có tinh thần gì, mặc đồ ngủ ngồi trên sofa, ôm cốc nước ấm uống chậm rãi, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ không biết đang nghĩ gì. Tivi bật, âm thanh rất nhỏ, cô ấy cũng không xem, cứ để nó phát như tiếng nền.

Khẩu vị luôn không tốt. Tôi thay đổi cách làm bữa sáng, cháo kê, súp bí đỏ, bánh trứng, hoành thánh, món nào cô ấy cũng chỉ ăn vài miếng rồi đẩy ra. Có buổi sáng tôi hấp món sủi cảo tôm mà cô ấy từng thích nhất, cô ấy cắn một miếng, nhai hai cái, cổ họng động đậy, giống như nuốt rất khó khăn. "Không muốn ăn thì đừng ăn nữa," tôi nói, "trưa muốn ăn gì anh làm cho." Cô ấy lắc đầu bảo không cần phiền phức, rồi bưng cốc nước ấm về phòng ngủ.

Buổi chiều cô ấy đứng ngoài ban công một lúc, tôi nghe thấy cô ấy đang gọi điện thoại. Giọng hạ rất thấp, ngăn cách bởi cửa kính nên nghe không rõ, chỉ thỉnh thoảng lọt qua vài từ - "biết rồi", "tôi sẽ xử lý", "đừng gọi nữa". Giọng điệu cô ấy nghe rất mệt mỏi, lại mang theo một sự bực bội đang cố gắng kiềm chế. Tôi cố tình gây ra tiếng động trong bếp, một lát sau cô ấy cúp máy đi vào, sắc mặt hơi tái.

"Ai thế?" tôi hỏi.

"Người ở dự án, giục tôi nộp tài liệu," cô ấy nói, rồi cầm ấm nước tự rót cho mình một cốc. Lúc rót nước tay cô ấy hơi run, làm đổ vài giọt ra mặt bàn.

Lại có một lần vào đêm khuya tôi tỉnh giấc, bên cạnh trống không. Tôi nhìn điện thoại, hai giờ mười bảy phút sáng. Đèn phòng khách vẫn sáng, tôi nhìn ra từ khe cửa, thấy cô ấy ngồi trên sofa, điện thoại đặt bên tai, tay kia che miệng, đang nói gì đó. Vai cô ấy hơi run lên, giống như vì lạnh, lại giống như đang nhẫn nhịn điều gì. Tôi đẩy cửa ra, cô ấy nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại, điện thoại hạ xuống, màn hình tắt ngấm.

"Không ngủ được à?" tôi hỏi.

"Ừ, lạ giường," cô ấy nói, nhét điện thoại vào túi đồ ngủ, "anh ngủ đi, em uống hớp nước rồi vào ngay."

Khi cô ấy đi ngang qua tôi, cô ấy cúi đầu, tóc che khuất nửa khuôn mặt. Nhưng tôi thấy đuôi mắt cô ấy có chút ướt. Điểm ướt đó lấp lánh dưới ánh đèn, rồi bị cô ấy đưa tay quệt đi.

Ngày hôm sau tôi phát hiện điện thoại cô ấy đã đặt mật khẩu mới. Trước đây cô ấy dùng ngày sinh của tôi làm mật khẩu, sau đó đổi thành ngày sinh của mình, rồi sau đó nữa thì chẳng đặt mật khẩu gì cả, bảo rằng dù sao ngoài anh ra cũng chẳng ai xem. Bây giờ dãy số bốn ký tự khóa màn hình đó đã trở thành một cánh cửa ngăn cách giữa chúng tôi. Cô ấy không bao giờ rời xa điện thoại, ăn cơm đặt cạnh bát, xem tivi nắm trong tay, đi tắm mang vào phòng tắm. Có một lần cô ấy đi vệ sinh quên mang theo, điện thoại trên bàn trà sáng lên, hiển thị một tin nhắn mới. Tôi vô thức liếc nhìn, chỉ thấy một cái tên trong thanh thông báo - "Trần Công", nội dung phía sau đã bị ẩn đi. Cô ấy nhanh chóng từ phòng vệ sinh đi ra, cầm lấy điện thoại, thấy màn hình đang sáng, liếc nhìn tôi một cái thật nhanh. Trong cái nhìn đó có thứ gì đó, tôi không nhìn rõ, nhưng tuyệt đối không phải là sự căng thẳng đơn thuần.

Cô ấy bắt đầu kiểm tra điện thoại thường xuyên. Cứ mười mấy phút lại cầm lên xem, có lúc chỉ là bật màn hình rồi tắt, có lúc lại nhanh chóng trả lời vài tin nhắn. Khi trả lời tin nhắn cô ấy luôn xoay màn hình sang bên, cơ thể hơi xoay về phía không có người. Có lần tôi đi ngang qua phía sau cô ấy, cô ấy như con mèo bị giẫm phải đuôi, lật úp điện thoại xuống đùi. Động tác nhanh đến mức như thể đã được tập luyện từ trước.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm