Tôi nhìn tấm ảnh bên hồ đó rất lâu. Trên mặt nước tím hồng lấp lánh có vài chú chim nước đang nổi, những dãy núi xa xa vẽ nên một đường viền xanh xám nhạt nhòa nơi đường chân trời, mặt trời đã lặn xuống, chỉ để lại một vệt cam đỏ nơi rìa những đám mây. Lúc chụp, thực ra tôi chỉ tiện tay bấm máy, không nghĩ ngợi nhiều. Nhưng sau này khi lật lại tấm này, cứ cảm thấy dưới làn nước đó ẩn chứa điều gì đó, nói không rõ, chỉ là cảm giác bên dưới mảng tím hồng đó có một câu chuyện vậy.
Có lẽ vì đêm đó tôi đã nhớ đến cô ấy. Nhớ đến đôi mắt lấp lánh của cô ấy khi nói "đi sa mạc ngắm sao", nhớ đến phương xa mà cuối cùng chúng tôi chẳng thể đặt chân đến. Nhưng nỗi nhớ này khác với trước đây, nó không còn đ/au đớn, chỉ là một sự tiếc nuối nhàn nhạt, mỏng manh như sương sớm mùa thu, mặt trời vừa ló rạng là tan biến.
Tôi cài tấm ảnh đó làm hình nền máy tính. Mỗi lần mở máy thấy mảng hồ tím hồng ấy, lòng lại bình yên một chút. Rồi lại làm việc cần làm.
Ngày tháng trôi đi, đến mùa đông thì có trận tuyết đầu mùa. Không lớn, một lớp mỏng phủ trên bậu cửa sổ, lá cây dành dành cũng vương chút trắng. Tôi lấy chiếc chổi nhỏ quét tuyết trên lá xuống vì sợ nó bị cóng, rồi lại đẩy chậu hoa vào phía trong ban công. Con mèo mướp đó ngày tuyết rơi không đến, hôm sau trời hửng nắng lại ngồi ở chỗ cũ, kêu meo meo với tôi. Tôi bẻ vụn một cái xúc xích cho nó, nó ăn đến mức không ngẩng đầu lên.
Cuối năm công ty liên hoan, tôi có uống chút rư/ợu. Lúc tan tiệc có người đề nghị đi hát, tôi bảo không đi nữa vì mai còn phải dậy sớm. Đồng nghiệp trêu "cậu đừng đi mà lão Trần, hiếm khi tụ tập một lần". Tôi cười xua tay, vẫn rời đi. Ra khỏi cửa khách sạn, gió lạnh thổi qua, hơi men bốc lên, tôi đứng bên đường nghỉ một lát. Dưới ánh đèn đường, có thể thấy hơi thở trắng xóa của mình phả ra, từng cụm từng cụm, tan rất nhanh.
Bắt xe về nhà, tôi tựa vào cửa sổ nhìn ra ngoài. Các cửa tiệm ven đường đều treo đèn lồng đỏ và đèn nháy, Giáng sinh vừa qua, một số đồ trang trí vẫn chưa tháo xuống, cứ nhấp nháy liên hồi. Có một người phụ nữ quàng khăn len từ cửa hàng tiện lợi bước ra, tay xách túi đồ, cúi đầu bước rất nhanh. Ánh mắt tôi dừng lại trên người cô ấy một thoáng rồi dời đi. Không phải cô ấy. Tôi biết không phải cô ấy. Cô ấy đang ở thành phố có biển kia, lúc này chắc cũng đang ở sau một ô cửa sổ nào đó đang sáng đèn.
Về đến nhà, tôi tắm rửa rồi lên giường, hơi men khiến tôi hơi choáng váng nhưng ý thức lại rất tỉnh táo, trằn trọc mãi không ngủ được. Điện thoại trên tủ đầu giường sáng lên, là tin nhắn của cô gái kia: "Hôm nay chụp được một tấm ảnh đẹp, gửi anh xem này." Tôi bấm vào, đó là một chiếc đèn đường trong đêm tuyết, ánh đèn chiếu những bông tuyết lấp lánh như vô số những vì sao nhỏ đang rơi xuống. Bố cục rất sạch sẽ, tông màu hơi lạnh, nhưng ánh sáng ấm áp của đèn đường lại giữ lại một chút nhiệt độ ở giữa.
Tôi trả lời: "Tấm này đẹp." Rồi nghĩ ngợi lại thêm một câu: "Có linh khí hơn những tấm anh chụp ở sa mạc."
Cô ấy nói: "Thôi đi, tấm bên hồ của anh mới là nhất năm nay."
Tôi không trả lời nữa. Đặt điện thoại cạnh gối, nhắm mắt lại. Tuyết ngoài cửa sổ hình như lại rơi, có thể nghe thấy tiếng xào xạc li ti. Âm thanh đó rất khẽ, khẽ như ai đó đang lật giở trang sách ở nơi xa. Tôi dần chìm vào giấc ngủ trong thứ âm thanh đó.
Thấm thoắt lại qua một mùa xuân nữa.
Hoa anh đào ở phía Nam thành phố nở sớm hơn mọi năm. Cuối tháng ba, tôi đi ngang qua con sông sau khu chung cư, hàng cây anh đào bên bờ sông đều đã nở rộ, hồng trắng, từng chùm từng chùm chen chúc trên cành, gió thổi qua là bay xuống, rơi trên mặt nước xoay tròn rồi trôi đi. Tôi lấy máy ảnh chụp vài tấm, một cụ ông dắt chó đi dạo ngang qua, dừng lại nhìn tôi chụp ảnh, bảo "chàng trai chụp chuyên nghiệp thật". Tôi nói "không có đâu, chỉ chụp chơi thôi". Ông bảo "cậu chụp xong cho tôi xem với, tôi sống ở đây hai mươi năm rồi, năm nào cũng ngắm hoa này, vậy mà chưa bao giờ thấy nó trong ảnh cả". Tôi đưa ống ngắm cho ông xem, ông ghé vào nheo mắt nhìn hồi lâu rồi khen đẹp, bảo còn đẹp hơn cả thật. Tôi cười, nói "thật thì đẹp hơn".
Chiều hôm đó tôi dọc theo bờ sông đi rất lâu. Hoa rơi trên vai, trên tóc, trên ống kính máy ảnh. Tôi chụp mặt sông, chụp cánh hoa, chụp người qua đường trên cầu, còn chụp được một cô bé đang ngồi xổm nhặt cánh hoa, mẹ cô bé ngồi bên cạnh giúp bỏ vào một chiếc túi vải nhỏ. Cô bé bảo về nhà sẽ rắc cánh hoa vào bồn tắm, mẹ bảo "được". Lúc tôi bấm máy hai mẹ con không để ý, tấm ảnh đó chụp được góc nghiêng của cô bé dưới ánh nắng, trên hàng mi treo một cánh hoa nhỏ xíu.
Sau đó tôi chỉnh sửa tấm ảnh đó rồi gửi cho cô gái kia. Cô ấy xem xong im lặng một lúc, rồi trả lời một đoạn dài, đại ý là cô ấy rất ít khi chụp trẻ con vì thấy trẻ con dễ bị chụp thành tầm thường, nhưng tấm này cô ấy thấy vừa vặn, không gượng ép nhưng cũng không nhạt nhẽo. Cô ấy bảo "gần đây anh tiến bộ nhiều lắm". Tôi nói "có lẽ mùa xuân làm người ta sáng mắt hơn".
Cô ấy bảo: "Mùa xuân cũng làm người ta muốn yêu đương."