Chẳng biết vì sao, có lẽ vì kiếp này đã cưới được người trong lòng, Hà Văn Thiệu thúc giục rất gấp, rút ngắn thời gian từ nửa năm xuống còn hai tháng.

Ngọc Phương ở nhà sốt ruột đi lại không ngừng, lúc thì sai tiểu nha hoàn tới chỗ ta thăm dò, lúc lại hẹn ta ra ngoài dạo chơi.

Ta sợ ả giở trò nên đều từ chối hết.

Nào ngờ Ngọc Phương không bỏ cuộc, thấy không thể lừa ta ra ngoài, liền tìm lý do với nương ta, nói là muốn đi lễ Phật.

Nương ta nghĩ dù sao cũng sắp xuất giá, ả có lẽ đang hoảng lo/ạn, dù sao cũng sắp làm Trạng nguyên phu nhân rồi, tội gì phải đắc tội ả? Thế là bà đồng ý.

Ai ngờ vừa gật đầu, chuyện liền xảy ra.

Anh Vương mình mẩy ướt sũng, ngốc nghếch ôm lấy ả, gương mặt đầy vẻ ngơ ngác.

"Nàng ấy nói nàng ấy là muội muội của Vương đại cô nương Ngọc Nhụy, ta vừa tiến lại gần thì nàng ấy rơi xuống nước, ta không thể thấy ch*t không c/ứu, nhưng giờ nàng ấy ngất rồi... không lẽ ch*t rồi chứ?"

Ta suýt nữa bị tên ngốc này làm cho tức ch*t, kiếp trước hắn có thể làm hoàng đế đúng là một sự s/ỉ nh/ục cực lớn.

Chen qua đám đông, ta đỡ lấy Ngọc Phương, ngầm cấu vào eo ả một cái.

Ban đầu ả còn cố nhịn, nhưng sức lực của ta đâu phải dạng vừa, Ngọc Phương không chịu nổi, cuối cùng cũng từ từ "tỉnh lại".

"Ta, ta bị làm sao vậy?"

Đầu Anh Vương ghé lại gần: "Nàng vừa rơi xuống nước đấy!"

Ngọc Phương sắc mặt tái nhợt: "Vậy, vậy là ai c/ứu ta!"

Cái miệng của Anh Vương lại định phun ra lời ngớ ngẩn, ta vội chen ngang: "Về trước đã! Chàng ở đây mình mẩy ướt sũng dễ sinh b/ệnh lắm!"

Có lẽ vì hông bị ta cấu đ/au thấu xươ/ng, Ngọc Phương sợ ta lại mạnh tay thêm vài cái, vội vàng đồng ý.

Còn về phía Hà Văn Thiệu đến muộn, ta gật đầu với chàng, miêu tả ngắn gọn: "Nàng ấy rơi xuống nước, có người c/ứu lên, giờ ta đưa nàng ấy về nhà!"

Sắc mặt Hà Văn Thiệu cũng không mấy dễ coi, trên đỉnh đầu như hiện lên màu xanh biếc.

Chàng gượng cười, nói: "Đa tạ đại cô nương."

Anh Vương lại tới góp vui: "Ngươi phải cảm ơn ta trước chứ!"

Ta thực sự không chịu nổi tên ngốc này nữa, quả là không biết nhìn sắc mặt chút nào! May mà Tiết Vũ đang cầm lá sen che nắng, vừa chạy tới vừa hỏi: "Sao thế? Sao thế?"

Ta đưa ánh mắt ra hiệu cho chàng: "Đưa Anh Vương đi trước đi!"

Chàng lập tức dỗ dành Anh Vương như dỗ trẻ con, vừa lừa vừa kéo đi mất.

Hà Văn Thiệu dù sao cũng là vị hôn phu của Ngọc Phương, ả gặp chuyện, chàng không thể làm như không thấy, đành phải hộ tống chúng ta về.

Ngọc Phương tủi thân vô cùng, ả tái mét mặt mày, đáng thương nói: "Văn Thiệu, chàng sẽ không gh/ét bỏ ta chứ?"

Hà Văn Thiệu cười rất vô h/ồn: "Không đâu."

Ngọc Phương mãn nguyện nhắm mắt lại: "Cảm ơn chàng."

Ta suy nghĩ, đều chẳng phải kẻ ngốc, ai mà không nhìn ra chuyện này là thế nào?

Anh Vương loại người ruột để ngoài da lại còn không có n/ão kia không thể nào chủ động tiếp cận Ngọc Phương được, dù sao kiếp này Hà Văn Thiệu đã đính hôn với ả, Anh Vương dù có kém cỏi đến đâu cũng không động lòng với một nữ nhân đã có hôn ước.

Phân tích kỹ một chút là có thể đoán ra tám chín phần mười.

Ngọc Phương không biết nghe ngóng từ đâu chỗ Anh Vương ở hôm nay, đại khái muốn một mũi tên trúng hai đích, vừa có thể gả cho Anh Vương, lại vừa có thể rũ bỏ Hà Văn Thiệu, nhưng ả tính toán sai lầm, không ngờ nhóm người phá đám là bọn ta cũng ở đó.

Hà Văn Thiệu dù ở xa không kịp c/ứu ả, nhưng cũng hiểu rõ, hôm nay người đông miệng nhiều, Anh Vương nhảy xuống c/ứu mỹ nhân bị bao nhiêu người nhìn thấy, e là ngày mai lời ra tiếng vào đủ kiểu.

Nhưng vì chàng đã quyết tâm cưới Ngọc Phương, ta chỉ có thể đứng ngoài làm khán giả giữ im lặng.

Sau khi đưa chúng ta về, nương ta nổi trận lôi đình, tr/a t/ấn tiểu nha hoàn bên cạnh Ngọc Phương, đáng tiếc sự đã rồi, dù có đá/nh ch*t nha hoàn cũng vô ích.

Chuyện của Ngọc Phương và Anh Vương bị đồn thổi ầm ĩ, Hà Văn Thiệu lúc này rồi mà vẫn không quên tới hạ sính lễ.

Ngọc Phương ốm yếu, rưng rưng nước mắt hỏi chàng: "Văn Thiệu, chàng nói thật đi, có phải vì những lời đồn kia mà chàng có hiềm khích với ta không?"

Hà Văn Thiệu cười cứng đờ: "Không đâu, nàng yên tâm, ta tin nàng."

Lúc đó ta chỉ thấy kỳ quặc, không hiểu Ngọc Phương rốt cuộc muốn làm gì.

Nhưng ta cũng không để tâm chuyện của ả nữa, dù sao ả cũng sắp gả đi rồi, Hà Văn Thiệu còn không gh/ét bỏ ả, ta quản nhiều làm gì!

Ta đã bàn bạc xong với Tiết Vũ, chàng đi biên quan, ta đi cùng chàng.

Tuy không thể nói quá nhiều với chàng, nhưng Tiết Vũ đã bị ta vừa dọa vừa lừa lại còn giả vờ đáng thương, nên đã đồng ý.

Trước ngày thành hôn của Ngọc Phương, hành lý của ta đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ chờ ả gả đi là ta có thể yên tâm lên đường tới biên cương.

Nào ngờ đột nhiên ả lại thắt cổ t/ự v*n.

May mà tiểu nha hoàn phát hiện kịp thời, c/ứu được ả xuống, nhưng vết hằn trên cổ e là một chốc một lát không thể xóa nhòa.

Phụ thân ta sốt ruột đi lại, nương ta cau mày: "Rốt cuộc con đang nghĩ gì vậy?"

Ngọc Phương quay mặt đi, đ/au đớn nhắm mắt, rưng rưng nước mắt nói: "Người ngoài đều bàn tán về ta, sự trong sạch của ta..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đừng Diễn Nữa, Chúng Ta Thích Thầm Nhau Mà

Chương 10
Năm thứ 3 tôi thích Lâm Uyên, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và anh trai tôi. "Em cậu cũng 22 tuổi rồi nhỉ? Sao chưa từng thấy em ấy yêu ai vậy?" Anh tôi đáp: "Hình như đúng thật. Chưa bao giờ thấy nó thân thiết với cô gái nào cả." Lâm Uyên thở dài: "Cậu đúng là chẳng quan tâm em mình gì hết. Để hôm nào tôi giới thiệu cho em ấy một đối tượng xem mắt. Em ấy cứ như trẻ con vậy, phải tìm người trưởng thành một chút mới được." Tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực. Chắc chắn anh đã biết tôi thích anh rồi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Người ta đã nói đến mức này rồi, chẳng phải có nghĩa là không thích tôi sao? Thế là tôi lập tức lấy điện thoại gọi cứu viện. Tôi gọi một đàn em khóa dưới đến, nhờ em ấy giả làm bạn gái mình. Tôi cứ tưởng lần này mọi chuyện sẽ trót lọt. Ai ngờ em ấy vừa xuất hiện, sắc mặt của cả Lâm Uyên lẫn anh trai tôi đều tái mét.
453
3 MẸ NẤM Chương 11
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
5 Người giúp việc Chương 10
9 Ngôi sao may mắn Chương 13
11 BỐI Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm

Tôi Bán Ảnh Cho Kim Chủ Suốt Hai Năm, Đến Khi Về Hào Môn Mới Biết Là Anh Hai

Chương 10
Sau khi được đón về làm thiếu gia thật của nhà họ Thương. Tôi không còn mặc những bộ quần áo mát mẻ mà kim chủ gửi đến để chụp ảnh nữa. Để cảm ơn anh đã âm thầm ủng hộ tôi suốt hai năm qua. Tôi đích thân đến chùa cầu một chuỗi hạt vòng bình an rồi gửi cho anh. Kèm theo đó chỉ vỏn vẹn ba chữ: "Tôi lên bờ rồi." Sau đó, tôi xóa sạch mọi phương thức liên lạc với anh. Tôi vốn tưởng từ nay nước sông không phạm nước giếng, cả đời này sẽ không còn bất cứ giao điểm nào nữa. Nào ngờ trong buổi tụ họp gia tộc. Tôi lại nhìn thấy trên cổ tay người anh hai trông nho nhã nhưng toát lên vẻ bại hoại ấy... Đeo một chuỗi vòng tay giống hệt.
42