Vừa lùi ra ngoài, Tiết Kim Thạch lại như sực tỉnh, gầm lên một tiếng: "Ngươi mau buông con gái nhà người ta ra! Tiết Vũ, ngươi thèm đàn bà đến phát đi/ên rồi à? Ngươi không thể đợi đến lúc khác mà cứ phải ở đây mà... mà ra tay luôn thế hả!"
Làm Tiết đại tướng quân sợ đến mức nói năng lắp bắp.
Ông như một cơn gió lao tới, tách Tiết Vũ và ta ra.
Tiết Vũ thấy cha, lại càng khóc dữ dội hơn.
Chàng quỳ rạp xuống đất, ôm lấy chân cha mà khóc.
Làm Tiết Kim Thạch ngẩn cả người, mấy đời làm tướng ông chưa bao giờ rơi vào cảnh lúng túng thế này.
"Ngươi... ngươi có thèm vợ thì cũng đừng khóc ở chỗ ta, vô dụng thôi, ngươi phải khóc với Ngọc Nhụy chứ, thằng con ngốc này..."
12.
Tiết Kim Thạch vào đây là để thông báo một chuyện đại sự.
Hoàng thượng băng hà rồi.
Người băng hà thì cứ việc băng hà, Thành Vương đã là Thái tử, đương nhiên phải đăng cơ cáo tri thiên hạ.
Nhưng chẳng hiểu sao, đám hoàng tử bên dưới lại xảy ra nội lo/ạn.
Ngày Hoàng thượng băng hà, mấy vị hoàng tử đồng loạt ép cung, cuối cùng thương vo/ng vô số.
Hiện giờ mấy đối thủ cạnh tranh mạnh nhất đều đã ch*t, kẻ còn lại thì què quặt, xét về thể chất và huyết thống thì ngoại trừ bộ n/ão ra, người hoàn hảo nhất chỉ còn lại Anh Thân Vương.
Thế nên, tên Anh Thân Vương ngơ ngơ ngác ngác kia phải tranh thủ lúc còn nóng mà về đăng cơ.
Mà Tiết Kim Thạch đương nhiên phải hộ tống hắn.
Thế là, đoàn người chúng ta, lúc đến thì bụi bặm nhếch nhác, lúc về thì rầm rộ uy nghiêm.
Trên đường đi, Anh Thân Vương hỏi chúng ta: "Ta không biết làm hoàng đế, ta phải làm sao đây?"
Hà Văn Thiệu dù sao kiếp trước cũng từng làm tể phụ, nghe vậy liền cau mày: "Ngài cứ an tâm ngồi đó, đừng có lúc nào lên cơn mà hạ thánh chỉ bừa bãi là được!"
Anh Thân Vương ngồi đứng không yên, trên người như có rận bò.
Quan văn võ kiếp trước đều đã tề tựu, cộng thêm sự trợ giúp của Tiết Kim Thạch, chuyến hồi kinh của chúng ta vô cùng thuận lợi.
Cho dù có kẻ muốn ám sát Anh Thân Vương, nhưng khi nhìn thấy hai hộ vệ trái phải là Hà Văn Thiệu và Tiết Vũ, lại thêm Tiết Kim Thạch đoạn hậu, chúng cũng đành từ bỏ ý định.
Ta cưỡi trên lưng ngựa, tuy không có chức quan nào nhưng chẳng ai dám coi thường ta.
Một là vì lúc gi*t địch ta không hề nương tay, ch/ém đầu như ch/ém dưa hấu vậy.
Hai là Anh Thân Vương cứ hỏi ta giờ có chịu làm Hoàng hậu hay không.
Ta bảo hắn mau mau về mà chọn một tiểu thư khuê các phù hợp.
"Ngài đừng có đá/nh chủ ý lên người ta nữa, ngài nhìn đôi tay này xem, căn bản không phải để quản lý hậu cung, đôi tay này chỉ hợp cầm dây cương thôi!"
Anh Thân Vương vẫn không bỏ cuộc: "Ta phong nàng làm nữ tướng quân, rồi nàng gả cho ta, không được sao?"
Lần này kẻ không đồng ý lại đổi người, Hà Văn Thiệu và Tiết Vũ đồng thanh nói: "Không được! Phong gì cũng không được gả cho ngươi!"
Anh Thân Vương lầm bầm ch/ửi bới rồi ngồi thụp vào trong xe ngựa.
Đường đi lắc lư, tiếng móng ngựa lộc cộc, cuối cùng chúng ta cũng đến kinh thành.
Cổng thành ngay trước mắt.
Hai bên đường dân chúng chen chúc vây xem, Tiết Kim Thạch sớm đã phi ngựa chạy trước, dàn quân bảo vệ an toàn cho Anh Thân Vương.
Đám đông huyên náo vô cùng, Anh Thân Vương mở rèm, nhe răng cười vẫy tay với dân chúng.
Hắn còn tranh thủ hỏi Hà Văn Thiệu xem mình nên xưng là "Bản vương" hay "Trẫm".
Hà Văn Thiệu cố nhịn cơn gi/ận muốn đ/ấm hắn, bảo hắn c/âm miệng đừng nói gì cả.
Anh Thân Vương cũng biết điều, chỉ nhe răng cười chứ không thốt thêm lời nào.
Dân chúng bàn tán xôn xao, đồng loạt quỳ rạp xuống đất dập đầu: "Tham kiến Hoàng thượng! Hoàng thượng vạn tuế vạn vạn tuế!"
Cũng có người chỉ vào ta mà nói: "Sao lại có nữ tướng quân ở đây?"
"Trời ơi! Phụ nữ cũng có thể cưỡi ngựa đá/nh trận mặc giáp trụ sao!"
Ta ngẩng cao đầu, vô cùng tự hào.
Nhớ lại kiếp trước, ta từng nghĩ lấy chồng mới là lối thoát tốt nhất, thật muốn quay về t/át cho mình tỉnh ra.
May mà trời cao có đức hiếu sinh, cho ta sống lại một kiếp.
Người xung quanh tiếng reo hò dậy sóng, phía trước có hai cha con Tiết Kim Thạch và Tiết Vũ mở đường, Anh Thân Vương thuận lợi vào cung.
Hắn vào linh tiền không có qu/an t/ài, khóc lóc một hồi lâu, đ/ấm ngựk dậm chân nói mình đến muộn không kịp nhìn mặt cha lần cuối, cái điệu bộ đó, h/ận không thể đ/âm đầu ch*t theo cha.
Ta thầm nghĩ, đoàn người chúng ta đi mất gần hai tháng trời, Tiên hoàng có là sắt thép thì giờ cũng rữa nát hết rồi.
Hắn khóc một hồi, được văn võ bá quan khuyên giải, mới lau nước mắt, bắt chước dáng vẻ của Tiên hoàng ngày trước, miệng không rời tiếng "Trẫm".
Dưới sự dìu dắt của Hà Văn Thiệu, hắn ngồi lên chiếc bảo tọa lấp lánh ánh vàng.
Vừa ngồi xuống, hắn đã bắt ta quỳ xuống nghe phong.
Ta vốn dĩ không nên đứng trên triều đường, đã có không ít đại thần chỉ trỏ, phụ thân ta thu mình trong đám đông, ngay cả rắm cũng không dám đá/nh.
Hoàng thượng nói, ta dũng mãnh vô song, dù là thân nữ nhi nhưng không hề thua kém nam nhi.
"Tam Tự Kinh có câu: 'Thái Văn Cơ, năng biện cầm, Tạ Đạo Uẩn, năng vịnh ngâm, bỉ nữ tử, thả thông mẫn, nhĩ nam tử, đương tự cảnh', Trẫm phong Vương Ngọc Nhụy làm Quan Tây tướng quân, cũng là để cảnh tỉnh các vị, đừng thấy mình là nam nhi mà kiêu ngạo tự mãn, phải biết rằng, nữ tử nếu được học thức và bồi dưỡng như nhau, sẽ không hề thua kém nam nhi!"
Lời vừa dứt, cái lưng đang khom của phụ thân ta lập tức thẳng tắp, ngay cả ta cũng thấy lòng nhiệt huyết dâng trào, lồng ngựk tràn đầy một luồng lửa nóng, quỳ rạp xuống đất dập đầu tạ ơn.
Quả nhiên, quyền lực mới là thứ bổ dưỡng nhất.
Loại đại bổ đấy!