Đột nhiên.

Tôi nghĩ đến bộ phim từng xem trước đây.

Có lẽ là người có hai nhân cách.

Một nhân cách mỏng manh lương thiện, nhưng không có năng lực gì.

Nhân khác còn lại nham hiểm quả quyết, năng lực cực mạnh.

Lẽ nào, M/ộ Như Phong chính là người như vậy?

Có lẽ.

Là linh h/ồn đạo sĩ đã sống hàng ngàn năm nào đó ký sinh sống trong cơ thể của M/ộ Như Phong.

Một khi M/ộ Như Phong gặp phải nguy hiểm đến tính mạng, sẽ đ/á/nh thức linh h/ồn của đạo sĩ sao?

Tôi không rõ nguyên nhân.

Nhưng cũng biết, đối với tôi mà nói thì M/ộ Như Phong là một quả bom n/ổ chậm.

Tôi nên nhân lúc cậu ta đang ở trong nhân cách còn lại, tức là lúc linh h/ồn đạo sĩ đã ngủ say, bây giờ lập tức gi*t M/ộ Như Phong.

Nhưng cuối cùng, tôi vẫn không làm như vậy.

Tuy bản tính tôi á/c đ/ộc, thế nhưng cũng chỉ l/ột da của đàn ông bội bạc phụ lòng thôi.

M/ộ Như Phong không có bội bạc phụ lòng ta, không, nói chính x/á/c hơn, cậu ta và tôi không hề có xích mích nào cả.

Vì vậy, tôi sẽ không gi*t cậu ta.

Hồi lâu sau.

M/ộ Như Phong đã tỉnh dậy.

Cậu ta mở mắt, mắt đen lạnh băng, ngữ khí lạnh băng nhìn tôi: “Sao cô lại ở đây?”

Tôi quan sát cậu ta từ trên xuống dưới: “Cậu không nhớ gì?”

Cậu Ta im lặng không nói chuyện.

Xem ra, cậu ta không hề biết chuyện trong cơ thể mình có nhân cách thứ hai.

Nghĩ đến đây, tôi buột miệng nói ra: “Cậu bị tóc của tử mẫu song sát quấn ch/ặt hôn mê, là tôi đã ra tay c/ứu cậu.”

Tôi từng nói, con người tôi trước nay chưa từng nói dối.

Nhưng hiện giờ, tôi đã phá lệ.

Đây là lần thứ hai tôi nói dối cậu ta.

M/ộ Như Phong vẫn im lặng.

Tôi đỡ cậu ta dậy, nhân cơ hội chấm mút “đậu hũ” của cậu ta: “Cậu đừng sợ, sau này có tôi ở đây, tôi sẽ bảo vệ cậu.”

Cậu ta đẩy tôi ra, liếc nhìn tôi từ trên xuống dưới: “Rốt cuộc cô là ai? Sao cô có thể đi theo tôi từ quán cà phê đến đây, vả lại sao cô có thể nhìn thấy lệ q/uỷ như tử mẫu song sát?”

Tôi cười cười: “Tôi cũng là đạo sĩ, với lại tôi có mắt âm dương trời sinh.”

Đây là lời nói dối lần thứ ba tôi nói với cậu ta.

Sau này.

Tôi nghĩ, sau này chúng tôi sẽ xảy ra rất nhiều câu chuyện.

Còn tôi, cũng sẽ nói dối cậu ta nhiều hơn.

Lúc này lệ q/uỷ tử mẫu song sát đã biến mất.

Trời xanh quang đãng, ánh nắng xuyên qua đám mây, chiếu rọi mặt đất tĩnh mịch.

Một thiếu nữ xinh đẹp mặc váy đỏ, cùng một thiếu niên lạnh lùng mặc áo trắng, chầm chậm rời khỏi tòa nhà bỏ hoang đổ nát này...

- Hết -

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tạm biệt Sơ Nguyên

Chương 6
Chuẩn bị ghì chặt Tạ Thanh Nguyệt xuống giường, hệ thống bỗng báo tôi nhầm người cần công lược. Tôi chẳng thèm để ý đôi mắt đỏ hoe của hắn, lạnh lùng buông lời: "Chẳng qua là một hoạn quan, ngươi tưởng ta thật lòng yêu kẻ vô căn như ngươi sao?" Gặp lại nhau khi công lược thất bại, hệ thống rời bỏ, tôi lâm vào cảnh làm nữ tử nấu bếp. Hắn giờ đã thành Cửu Thiên Tuế quyền khuynh thiên hạ: "Gặp lại nàng ấy, phải lột da xé xương mới hả dạ." Thế nhưng đêm đến, rõ ràng hắn đỏ mắt hỏi: "Ngoài ta, nàng còn làm đau bao nhiêu người nữa?"
Cổ trang
Ngôn Tình
0
Trần Thược Chương 7
giết vợ Chương 8