1.

Sau khi kết thúc kỳ thi đại học, tôi ru rú ở nhà cày game suốt hai tháng trời.

Vốn dĩ tôi là một otaku chính hiệu, nên khi người nhà thấy tôi đậu vào Đại học A, bọn họ vô cùng hài lòng.

Dù hai tháng trời không bước ra khỏi cửa, họ vẫn khen tôi “ngoan ngoãn điềm đạm”.

Tôi cứ thế đắm mình trong thế giới game, thậm chí còn lập một cặp đôi kỳ lạ trong đó.

Bây giờ sắp nhập học rồi, tôi cũng nên kết thúc mối tình kéo dài hai tháng này.

[Cửu U, chúng ta chia tay đi.]

[Chia tay là gì?]

Nhân vật trong game có gương mặt đáng yêu, khoác áo choàng đen dài, phía sau là cái đuôi rồng to lớn, đôi mắt mơ hồ khiến tôi bất giác không nỡ nói ra.

Anh ấy trong game nhập vai rất sâu, thân phận là M/a Tôn, ngay cả cách nói chuyện và hành động cũng giống người cổ đại.

Ban đầu tôi từng nghĩ anh ấy hơi trẻ trâu, nhưng những ngày bên anh thật sự rất đẹp đẽ.

Tôi hít sâu một hơi, gõ vài chữ lên màn hình:

[Ý là, em sắp đi đến một thế giới khác.]

Gương mặt đáng yêu của anh ấy cau lại, lo lắng hỏi: [Nàng muốn ch*t sao?]

Tôi: …

Nghĩ đi nghĩ lại, thôi cứ xem như đây là một cái kết như trong tiểu thuyết, khép lại quãng thời gian này.

[Phu quân.]

Dù đã tổ chức lễ cưới trong game với anh, nhưng tôi rất ít khi gọi phu quân, trước nay vẫn luôn gọi thẳng tên. Anh ấy từng không hài lòng về điều đó, nhưng tôi mặc kệ, hôm nay sắp nghỉ game rồi, nên tôi quyết định gọi một lần cuối.

[Em sắp hết thọ mệnh, không muốn làm phí hoài thời gian của anh, chúng ta hãy giải trừ khế ước, anh đi tìm người khác phù hợp hơn em đi.]

Nói xong, tôi lập tức bấm vào mục hủy cặp đôi.

Nhưng không được.

Không thể nào, tại sao lại không nhấn vào đó được?

Đôi mắt của nhân vật trong màn hình bỗng nhiên trở nên đỏ rực, toàn thân bốc lên khí đen.

[Không, ta không giải trừ! Thọ mệnh sắp hết thì đã sao? Chúng ta đã bái thiên địa, nàng chính là thê tử duy nhất của ta, ta đương nhiên sẽ chia sẻ thọ mệnh với nàng.]

Nhìn trang game không thể điều khiển và những hành động trước nay chưa từng thấy của anh, tôi hoảng hốt tắt luôn điện thoại.

Nhưng khi mở lại, trò chơi đó vậy mà đã biến mất.

Tôi lục tung điện thoại, không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của nó, cứ như thể game chưa từng tồn tại.

Tôi suýt nữa mang điện thoại đi sửa, nhưng rồi khựng lại, tôi vốn dĩ muốn nghỉ game, giờ nó biến mất chẳng phải vừa hay sao?

Mấy ngày sau, tôi thấy trống trải lạ kỳ, mẹ thấy tâm trạng tôi ủ rũ còn trêu ghẹo tôi:

“Nếu không phải biết con hai tháng nay không ra khỏi cửa, mẹ còn tưởng con đang thất tình ấy chứ.”

Tôi nghẹn họng, chẳng phải đúng là đang thất tình sao?

Cái game này ám ảnh tôi quá.

Không biết sau khi tôi biến mất, anh ấy sẽ phản ứng thế nào? Có lẽ chỉ nghĩ tôi là một đối tượng không tốt mà thôi, nhưng tôi đã nói lời tạm biệt đàng hoàng mà...

Cứ như vậy, tôi mang theo một chút mất mát trong lòng, đi đến thành phố A học đại học.

Cuộc sống ở đại học rất bận rộn, xung quanh cũng xuất hiện không ít người theo đuổi, nhưng tôi thật sự chẳng có chút hứng thú nào với chuyện yêu đương.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tình cổ bị lỗi

Chương 11
Để trả thù kẻ thù không đội trời chung của mình. Tôi đã lên mạng đặt mua một con "Tình cổ" từ Miêu Cương. Sau khi lừa hắn ăn xuống bụng. Tôi chỉ tay vào mặt hắn, cười vang một cách đầy ngang ngược: "Tôi đã trộn tình cổ vào hũ bột whey protein của cậu rồi!" "Thế nào? Bây giờ có phải đã yêu tôi đến mức chết đi sống lại rồi không?" Sắc mặt hắn xanh mét, mắng tôi là đồ bỉ ổi! Kẻ tiểu nhân âm hiểm! Nhưng miệng hắn có nói lời từ chối bao nhiêu... Thì cơ thể lại thành thật bấy nhiêu. Hắn đối với tôi răm rắp nghe lời, lúc nào cũng dính như sam, mở miệng ra là đòi ôm ấp, đòi hôn hít. Tôi cứ thế mà trêu đùa, hành hạ kẻ thù không đội trời chung suốt hơn nửa tháng trời. Đột nhiên vào một ngày trời nắng đẹp, tôi nhận được thông báo hoàn tiền từ nhà bán hàng trên mạng. Chủ shop bảo với tôi rằng lô tình cổ mà tôi mua đợt đó... Vốn là hàng hết tác dụng cần đem đi tiêu hủy, nhưng do thực tập sinh đóng gói nhầm nên đã gửi cho tôi. Tôi cúi đầu, nhìn tên kẻ thù không đội trời chung đang vùi đầu vào bụng mình, luôn mồm gọi "Bảo bối ơi, bảo bối à"... Bỗng nhiên rơi vào một khoảng lặng suy ngẫm trầm tư...
273
3 Xoá bỏ Omega Chương 15
8 Chiều Chuộng Chương 13
12 Chim trong lồng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm