Chín tháng mười ngày trôi qua, tôi hạ sinh một bé trai nặng 3.4kg tại bệ/nh viện quốc tế hàng đầu thuộc tập đoàn nhà họ Thẩm.
Ca đại phẫu diễn ra thuận lợi, nhưng nó cũng rút cạn chút sức lực cuối cùng của tôi. Khi được đẩy ra khỏi phòng sinh, dù cả cơ thể như vừa bị tháo rời từng mảnh, nhưng đầu óc tôi lại tỉnh táo đến lạ thường.
Thẩm Dật là người đầu tiên lao đến. Trông anh lúc ấy còn tái nhợt hơn cả tôi, mồ hôi đầm đìa trên trán. Anh nắm ch/ặt lấy tay tôi, cúi xuống đặt một nụ hôn r/un r/ẩy lên trán, giọng nghẹn lại như vừa trở về từ cõi ch*t: “Vất vả cho em rồi, Vãn Vãn. Em giỏi lắm, thực sự rất giỏi.”
Tôi thấy trong mắt anh lấp lánh ánh nước. Phía sau, Minh Triệt vì còn nhỏ không được vào phòng sinh nên đang được bác Phúc bế, thằng bé cứ kiễng chân, bám cửa ngó nghiêng vào trong, vẻ mặt sốt ruột như ngồi trên đống lửa.
Khi cô y tá bế bé con đã được tắm rửa sạch sẽ, quấn trong chiếc chăn thơm tho bước ra, Minh Triệt lập tức sán lại gần. Mặt nó đỏ bừng vì phấn khích, định đưa tay chạm vào em nhưng rồi lại rụt lại ngay vì sợ hãi. “Ba ơi! Chị Vãn Vãn ơi! Em bé nhỏ xíu hà! Người em mềm oặt như bún ấy!” Nó thì thầm, hơi thở nhẹ tênh vì sợ làm em thức giấc.
Thẩm Dật đón lấy "cục n/ợ" đỏ hỏn ấy, động tác cứng đờ như gỗ nhưng lại cực kỳ cẩn trọng. Anh cúi đầu nhìn sinh linh bé bỏng đang nhăn nheo ấy bằng ánh mắt dịu dàng như nước mùa thu, rồi khẽ khàng đặt bé xuống cạnh gối tôi. “Nhìn xem, con trai của chúng ta đấy.” Giọng anh nhỏ đến mức chỉ đủ cho hai người nghe.
Tôi nghiêng đầu nhìn sinh vật tí hon đang ngủ say sưa. Một luồng cảm xúc mãnh liệt, cuộn trào như sóng biển mà tôi không thể gọi tên bỗng chốc lấp đầy lồng ng/ực. Nước mắt rơi lã chã lúc nào không hay.
Thì ra... đây chính là cảm giác làm mẹ. Một con "cá mặn" chính hiệu như tôi, cuối cùng cũng không thể thoát khỏi bản năng thiêng liêng này.
Nắng sớm rọi qua khung cửa kính lớn, rải một lớp mật ngọt lên tấm thảm lông mềm mại trong phòng trẻ em.
“Thẩm Tinh Dã! Cái cục n/ợ này! Con mà còn ném nữa là mẹ không nhặt cho đâu đấy nhé!”
Tôi trong tình trạng tóc tai bù xù, mắt nhắm mắt mở đuổi theo một "cục bông" nhỏ đang chập chững chạy khắp phòng, vừa chạy vừa cười khanh khách, tay không ngừng ném gạch nhựa mềm tung tóe. Cái cục này mới biết đi chưa lâu mà sức mạnh như trâu, hoạt bát như một chiếc quạt điện công suất cao không có nút tắt. Tôi — mẫu hậu hệ "cá mặn" — bị nó quay cho chóng mặt đến mức sắp héo rũ cả người.
“Mẹ... khà khà... bay nè!” Tinh Dã giơ cao viên gạch, ném vèo qua đầu tôi, đôi mắt híp lại vì khoái chí. “Bay cái đầu con ấy!” Tôi kêu rên thảm thiết, cam chịu cúi người đi nhặt "bãi chiến trường".
Đúng lúc đó, cửa phòng mở ra nhẹ nhàng. Minh Triệt — giờ đã là cậu thiếu niên chín tuổi — mặc đồng phục chỉnh tề bước vào. Thằng bé cao lớn hẳn lên, những đường nét trên gương mặt bắt đầu lộ rõ vẻ tuấn tú thừa hưởng từ Thẩm Dật, duy chỉ có đôi mắt là vẫn sáng ngời như thế.
Nó chẳng buồn nhìn tôi, đi thẳng đến trước mặt cậu em trai đang “gây án”, ngồi xổm xuống và nghiêm mặt: “Thẩm Tinh Dã, không được ném đồ lung tung. Phải cất đồ chơi gọn gàng!”
Lạ lùng thay, cái "cục phá hoại" lúc nãy còn làm lo/ạn, thấy anh trai liền ngoan như cún. Nó chớp chớp mắt, dẻo miệng gọi: “Anh... bồng~”
Vẻ nghiêm nghị của Minh Triệt duy trì không quá ba giây đã "xì hơi". Nó thở dài bất lực rồi bế thốc em lên: “Nặng ch*t đi được!” Miệng thì càm ràm, nhưng tay lại ôm em vô cùng dịu dàng. “Anh... bú sữa...” Tinh Dã ôm cổ anh trai làm nũng. “Biết rồi, khổ lắm.”
Minh Triệt bế em đến bên bình giữ nhiệt, thao tác pha sữa, thử nhiệt độ đều thuần thục đến kinh ngạc, rồi đút bình cho em một cách điêu luyện. Tôi ngồi bệt dưới thảm nhìn cảnh tượng đó mà lòng vui như trúng số đ/ộc đắc.
Xem đi, đây chính là tuyệt kỹ của mẹ kế “cá mặn”: Huấn luyện được một kế tử đắc lực chính là cách tốt nhất để giải phóng sức lao động!
Thẩm Dật đẩy cửa bước vào, trang phục chỉnh tề chuẩn bị đi làm. Chứng kiến cảnh tượng ấm áp trong phòng, anh mỉm cười đi đến ngồi cạnh tôi, đôi bàn tay ấm áp rất tự nhiên đặt lên vai tôi xoa bóp. “Hôm nay em thấy thế nào?” Anh hỏi nhỏ.
“Còn sao nữa?” Tôi ỉu xìu tựa đầu vào vai anh, “Em bị nhị thiếu gia nhà anh cưỡi như cưỡi lừa từ sáng đến giờ đây này.”
Thẩm Dật bật cười, nụ hôn khẽ rơi lên tóc tôi. Nắng ngoài kia vẫn rực rỡ, và tôi biết, cuộc đời "cá mặn" của mình dù có bận rộn hơn một chút, nhưng chắc chắn là phiên bản hạnh phúc nhất thế gian.