Xe chạy trên con phố quen thuộc, nhưng không hiểu sao cảnh vật và kiến trúc hai bên lại xa lạ đến thế.

Sương m/ù ngày càng dày đặc, nhưng Đại Cước lại tăng tốc.

Khi tôi kịp nhìn rõ có người đứng trước đầu xe thì Đại Cước đã "rầm" một tiếng đ/âm thẳng vào.

"Cậu vừa đ/âm người ta à?" Tôi lo lắng ngoái đầu nhìn lại.

Lời vừa dứt, lại "rầm" một tiếng nữa.

Lại một người nữa bị hất văng, tôi nghe rõ mồn một tiếng "cộp" trên nóc xe - người kia bị hất cả lên đó rồi.

"Lan Điềm, góc phố trước mặt, m/ua cốc cà phê đi." Đại Cước cười hề hề.

Tôi muốn phát đi/ên lên được.

Lúc này còn tâm trạng uống cà phê nữa?

Xe dừng đột ngột, tôi đẩy cửa bước xuống, phân vân không biết có nên báo cảnh sát không, biết đâu đã đ/âm ch*t người rồi.

Nhưng lại cảm thấy mọi thứ hôm nay đều không thể nhìn nhận bằng con mắt bình thường.

"Cho tôi ly dừa latte, thật nhiều đường, đừng cho đ/á, cảm ơn."

Tôi theo giọng nói nhìn lên - một người phụ nữ tóc xoăn sóng lớn, môi đỏ rực đang ngồi khoanh chân trên nóc xe, đang tô lại son.

Trong làn sương m/ù dày đặc, cô ta đẹp như một yêu tinh.

"Nhanh lên Lan Điềm, chúng ta đang vội." Đại Cước thúc giục qua cửa kính.

Tôi quay người chạy về phía quán cà phê.

Đằng sau vang lên tiếng gào thét của người phụ nữ: "Đại Cước, lần sau mà còn đ/âm tôi, tôi vặn cổ cậu đấy."

Tôi ngẩng đầu nhìn trời, ước gì tất cả hôm nay chỉ là một giấc mơ.

Khi quay lại xe, tôi không thấy bóng dáng người phụ nữ đó đâu, nhưng Đại Cước thì bị thâm một bên mắt.

Anh ta vừa lái xe phóng như bay vừa oán thán.

Xe thẳng tiến ra ngoại ô, hai bên đường treo đầy cờ trắng.

Những vết b/ệnh mặt chuột trên người tôi ngày càng nhiều.

Ở bụng, trên cánh tay, chúng mọc lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhìn thêm giây lát nữa tôi sợ mình ngất mất.

"Vẫn chưa đủ ngọt."

Tiếng húp cà phê vang lên từ ghế sau.

Tôi gi/ật mình quay lại - người phụ nữ với đôi môi đỏ rực kia đã ngồi ở đó tự lúc nào.

"Chào bé xinh~"

"Chào chị." Tôi đáp lại cứng đờ.

"Ra đằng sau ngồi đi, chị xử lý mấy thứ bẩn thỉu trên người em." Người phụ nữ vẫy ngón tay đầy quyến rũ.

Tôi vừa cúi xuống tháo dây an toàn đã thấy mình bay vèo ra ghế sau.

Người phụ nữ xoa mặt tôi: "Đừng sợ!"

Rồi thè chiếc lưỡi như lưỡi rắn li/ếm khắp người tôi, lưỡi chẻ đôi, lạnh buốt.

Những vết mặt chuột kêu rít lên không ngừng, về sau tiếng kêu càng lúc càng nhỏ.

Khi tôi cúi đầu nhìn lại, làn da đã mịn màng trơn láng, những thứ kinh t/ởm kia biến mất không dấu vết.

"Cảm ơn chị!" Tôi chân thành cảm tạ.

"Không cần đâu, lời cảm ơn này em dành cho Kỳ Phàm Âm ấy." Người phụ nữ mở cửa kính nhảy ra ngoài.

Tôi vội vàng nhìn theo nhưng chẳng thấy gì.

Đại Cước cười khề khà: "Thúy Nương xưa giờ vẫn phong cách ấy mà."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chú Rể Thay Thế

Chương 14
Trước lễ cưới một tuần, đối tượng kết hôn đột nhiên liên lạc với tôi, nói hôn lễ hủy bỏ. “Lý do.” “Ban đầu người tôi muốn tìm là omega có mùi cam quýt từng cứu tôi, nhưng mùi tin tức tố của cậu lại là mùi cam, tôi nhận nhầm rồi. Bây giờ tôi đã tìm được người đó, tôi phải chịu trách nhiệm với cậu ấy.” Tôi nhắm mắt, cố ổn định lại cảm xúc, rồi đồng ý. Từ nhỏ tôi đã là “con nhà người ta” trong mắt mọi người, kiểu cuồng học cuồng làm trong truyền thuyết. Bây giờ thiệp mời cũng phát hết rồi, chỉ còn một tuần nữa là đến hôn lễ. Nếu hủy cưới, tôi không mất nổi mặt mũi này. Vì vậy tôi trực tiếp gọi điện cho trung tâm ghép đôi. “Giúp tôi tìm một Alpha có độ phù hợp tin tức tố thấp hơn sáu mươi phần trăm.” “Anh khóa trên, chuyện này… độ phù hợp như vậy, anh có ý gì?” Tôi khép tập tài liệu trong tay lại. “Như vậy thuận tiện ly hôn.”
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
9
Ngạ Mộng Sử Đồ Chương 40: Diễn tập