Bài tập nhiều lại khó.
Học viện quý tộc khác hẳn trường bình thường.
Trên lớp, giáo sư đều giảng dạy song ngữ, tôi nói ngoại ngữ còn chẳng xong, đừng nói chi đến nghe giảng.
Đành đợi tối về, nhờ Phó Thanh Từ phụ đạo riêng cho tôi.
Tiếc là buổi học phụ đạo tối nay không dễ dàng gì.
Bởi vị “bếp trưởng” vẫn còn tức gi/ận vụ tôi về muộn ba phút hai mươi bảy giây, cùng mùi hôi trên người từ đâu ra.
Tôi bị Thanh Từ ôm ngồi trên đùi, từng chút một sửa phát âm ngoại ngữ cho tôi.
Anh không nghiêm túc dạy, tôi học càng thêm khó nhọc.
Khiến tôi liên tục mắc lỗi.
"Sai nữa rồi, Mộc Mộc, chúng ta đã thỏa thuận thế nào nhỉ?"
Phó Thanh Từ chăm chú nhìn tôi, đôi mắt ánh lên nụ cười mơ hồ như có như không.
Tôi nhắm mắt hôn lên khóe miệng anh.
Bắt đầu giải thích vấn đề ban đầu.
"Trên đường về gặp người hỏi đường, là một Omega, nên về trễ."
Lời nói dối vụng về.
Nhưng sắc mặt Phó Thanh Từ lại dịu đi thấy rõ.
Anh âu yếm cọ mũi vào má tôi: "Ừm, anh biết rồi,cục cưng tiếp tục học đi."
Học đến cuối cùng, môi tôi sưng húp cả lên.
Cuối cùng cũng hệ thống xong nội dung môn chuyên ngành hôm nay.
Chín giờ, Phó Thanh Từ phải đi họp ở hội học sinh.
Trước khi đi, anh ch/ôn mặt vào xươ/ng quai xanh của tôi, để lại một dấu hôn rất đậm.
Cuối cùng vén tóc tôi lên, tháo kính ra, ánh mắt tràn đầy tình cảm nhìn tôi chằm chằm.
Dịu dàng nói: "Cục cưng, anh đi họp đây, em làm mấy bài ví dụ anh gạch đầu dòng nhé, về anh sẽ kiểm tra."
Tôi gật đầu qua quýt, bị người ta cưỡng hôn đến mức đồng tử mất tiêu cự.
"Cục cưng, lát gặp nhé."
Tôi vẫy tay yếu ớt: "Lát gặp."
Cánh cửa bị đóng lại, trong phòng chỉ còn mỗi mình tôi.
Tôi ném bút sang một bên, đặt chân lên ghế, ôm đầu gối, ánh mắt đờ đẫn nhìn đèn bàn.
Nhìn nhìn, ánh mắt lại dời sang khung ảnh bên cạnh.
Trong đó là ảnh chụp chung của tôi và Phó Thanh Từ.
Dưới ngọn hải đăng tình yêu nổi tiếng nhất Lam Tinh, Phó Thanh Từ khoác vai tôi, mắt cúi xuống nhìn tôi.
Khuôn mặt được thượng đế ưu ái ấy, đẹp đến kinh ngạc.
Mà người bị anh chăm chú nhìn, lại tầm thường đến thế.
Kính gọng đen, tóc mái dày, phong cách lỗi thời.
Rõ ràng là hai thái cực đối lập, vậy mà khi ở cùng nhau lại thân mật đến lạ.
Nhìn thế nào cũng thấy kỳ quặc.
Tôi giơ tay úp khung ảnh xuống bàn, thở dài trong lòng.
Giá như trước kia tôi không làm mấy chuyện đó thì tốt rồi, như vậy sẽ không bị tên bi/ến th/ái Phó Thanh Từ nắm được thóp.
Cũng sẽ không bị ép buộc bước vào một mối qu/an h/ệ méo mó thế này.