Bên nhau tới già

Chương 7

30/08/2024 21:34

15.

Trong lòng dường như có một dòng nước ấm không thể kh/ống ch/ế tràn ra.

“Thằng nhóc nhà ngươi cũng hiểu chuyện đó.”

Ta gạt bỏ sự cay đắng trong mắt, ra vẻ ngả ngớn nâng khuôn mặt xinh đẹp của A Vô lên:

“Cảm ơn ngươi nha, tiểu người c/âm.”

Không ngờ rằng, A Vô lại to gan lớn mật, cúi đầu hôn ta.

Đám đông dữ dội, bọn ta trốn dưới ánh đèn hôn nhau.

Lúc gần như thiếu dưỡng khí, ta đẩy hắn ra: "Ngươi đi/ên rồi?"

A Vô xoa xoa đôi môi bị ta cắn đỏ, không tiếng động thì thầm: Khó kìm lòng nổi.

“…”

Trên đường về thành, mặt ta đỏ như kẹo hồ lô b/án ven đường.

A Vô muốn nắm tay ta, nhưng ta lại thẹn thùng né tránh.

Không ngờ dòng người ngược dòng càng lúc càng tấp nập, vậy mà bọn ta lại đi lạc thật.

Ta cả kinh, nhìn quanh bốn phía tìm ki/ếm A Vô, chợt bất ngờ không kịp đề phòng bị người nào đó nắm lấy cánh tay. Đối phương bịt miệng mũi ta, kéo ta tới đầu hẻm.

Lại nữa à?

Ta lập tức nhớ tới tên thích khách hạ Hợp Hoan Cổ kia.

Nhất thời nổi gi/ận, trở tay ném tên này vào ngõ nhỏ, cả gi/ận nói:

“Ch*t cho ta!”

16.

Trăm triệu lần không ngờ tới, người đứng lên khỏi đống lộn xộn, đang phủi bụi trên người, lại là sư huynh của ta.

Nhiếp chính vương có một đội ngũ ám vệ không thua kém gì ám vệ được bồi dưỡng trong hoàng cung. Người tự tay bồi dưỡng ta từ bé cho đến khi lớn, chính là sư huynh Bùi Thước.

Chênh lệch tuổi tác của chúng ta không nhiều, tạm tính là nửa thanh mai trúc mã.

“Quý Chức Nguyệt, không ngờ rằng mới bảy ngày không gặp, muội không chỉ tìm được một tên dã nam nhân, mà tính tình còn dữ dội hơn trước.”

Bùi Thước bóp cái cổ đ/au nhức, giọng điệu lạnh lẽo.

Dã nam nhân...

Mí mắt ta gi/ật gi/ật, x/ấu hổ tới mức muốn đào hố bỏ trốn.

“Huynh thấy cả rồi?”

Bùi Thước chua lòm nói: “Muội đang muốn nói ta thấy cái gì? Thấy hai người các muội dắt tay nhau đi dạo hội chùa, hay là trốn trong bóng tối hôn môi?"

Mặt ta đỏ bừng, Bùi Thước lại đột nhiên nổi gi/ận, vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép:

“Quý Chức Nguyệt, muội thật sự quá đáng rồi.”

“Muội chậm chạp mãi không tới Giang Nam, muội có biết ta và sư phụ lo lắng nhường nào không? Bọn ta còn tưởng rằng muội bị người của Đông cung g.i.ế.t rồi, kết quả thì hay rồi, muội còn có thời gian nhàn rỗi đi hẹn hò với nam nhân!”

Ta bị m/ắng không ngẩng đầu lên được: "Sư huynh, rất xin lỗi... Lát nữa muội sẽ tới gặp sư phụ thỉnh tội.”

“Nhưng, mọi người cũng bị người của Đông cung đá/nh lén sao?”

Bùi Thước hừ lạnh một tiếng:

“Thái tử Đông cung này tuyệt đối không phải là tên vô dụng như trong lời đồn đãi, không biết hắn ta lấy đâu ra cây đ/ộc Đông Doanh, rồi từ đó chiết xuất ra chất lỏng cực đ/ộc, chạm vào là mất mạng ngay, các huynh đệ ám vệ đã tổn thất gần một nửa rồi.”

“Ơ?” Ta hỏi, “Các huynh bị hạ đ/ộc?”

“Chẳng lẽ muội không bị?”

“…”

Quả thực không bị.

Sao đến lượt ta thì lại bị hạ hợp hoan cổ chứ!!!

Ý nghĩ muốn gi*t ch*t tên thích khách chó má kia, lại mãnh liệt thêm vài phần.

Bùi Thước lại nhắc tới A Vô, "Ta nhìn muội lớn lên từ nhỏ, lần đầu tiên thấy muội đối xử với một tên nam nhân như thế… Nhìn dấu hôn trên cổ muội kìa, không biết x/ấu hổ!”

Ta thấy huyệt thái dương nhức nhức.

Không biết nên giải thích cho Bùi Thước biết chuyện nửa đường nhặt được một tiểu c/âm đi/ếc, rồi giải hợp hoan cổ cho hắn như thế nào.

Vậy nên dứt khoát ta không nói câu nào cả.

Thấy vậy, Bùi Thước còn tức gi/ận hơn: “Muội thật tình thích hắn như vậy sao?”

“Ta hỏi muội, muội đã nói cho hắn biết thân phận của muội chưa? Hai người các muội nói chuyện với nhau về chuyện đó chưa?”

Ta bị huynh ấy đ/âm mạnh vào chỗ đ/au.

Thực ra không phải là ta chưa từng nghĩ tới vấn đề này.

Nếu như có một ngày A Vô hỏi ta là ai, ta nên trả lời như thế nào đây?

Là đứa con ngoài giá thú của Nhiếp chính vương? Hay là ám vệ? Hay là nghịch đồ chuẩn bị ám sát Thái tử?

Không biết nên trả lời ra sao cả.

Bùi Thước thấy vẻ mặt ta tối sầm lại, vừa tức gi/ận vừa mềm lòng:

“Chức Nguyệt, dừng lại ngay đi vẫn còn kịp, ta là muốn tốt cho muội.”

Ta cúi đầu, đáp vâng.

Thực ra không cần Bùi Thước phải nhắc nhở, ta hiểu rõ chuyện này hơn bất kỳ ai hết.

Ta và A Vô, là hai người qua đường.

Chúng ta sẽ không có về sau.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đóng Vai Mẹ Thiếu Gia, Tôi Kiếm Đậm Một Trăm Triệu

Chương 8
Tôi là một coser bán thời gian. Đột nhiên hộp thư nhận được một lời ủy thác, đối phương vừa mở lời đã hỏi tôi có nhận vai cos mẹ không, thù lao một trăm triệu. Tôi cứ tưởng lại là tên thần kinh nào đó trong giới ngầm muốn tôi quất roi vào người hắn, chắc ăn cơm hộp giá rẻ nhiều quá nên mới chém gió cho tôi một trăm triệu, sao hắn không bay lên trời luôn đi? Tôi đảo mắt, vừa chuẩn bị chửi cho một trận, một loạt bình luận bỗng lướt qua trước mắt. [Hóa ra trên đời thật sự có kẻ ngốc có thù với tiền, Thần Tài đến tận cửa rồi mà còn đuổi người ta ra ngoài cơ đấy?] [Coser này chắc chắn rằng không biết đối phương thật sự là thiếu gia nhà họ Lục sở hữu máy bay tư nhân đâu nhỉ, bình thường cậu ấy tiện tay thưởng lì xì cho người giúp việc cũng vài trăm ngàn tệ, cô ấy mà nhận công việc này thì mấy kiếp sau cũng không cần lo lắng chuyện tiền bạc đâu.] [Thiếu gia vất vả lắm mới tìm được một người giống người mẹ đã khuất của mình, cậu ấy chuẩn bị phí ủy thác một trăm triệu, do dự rất lâu mới dám gửi tin nhắn riêng, vậy mà còn bị từ chối, thật đáng thương.] [Không sao đâu cục cưng, cô ta không nhận thì dì nhận, đưa tiền cho dì có được không? Dì không tham lam, lấy một nửa là được rồi.] Đọc xong bình luận, tôi quyết định ngay lập tức. Nhận chứ, nhận ngay vai cos mẹ này.
Chữa Lành
Gia Đình
Hài hước
0
Nhà thiết kế trò chơi quái đàm Chương 53: Hình phòng
Ngạ Mộng Sử Đồ Chương 40: Diễn tập