Dường như hắn cũng không ngờ tôi lại chờ mình.

Hắn nhìn tôi, khẽ khựng lại trong chốc lát rồi hỏi: “Cậu đang đợi tôi sao?”

Tôi gật đầu.

“Lại đây.”

Hắn khẽ ngoắc tay về phía tôi.

Tôi do dự vài giây, cuối cùng vẫn chậm chạp bước tới.

Hắn kéo tôi vào lòng: “Lần sau tôi sẽ không về muộn như vậy nữa.”

Nhưng ngửi thấy mùi pheromone ngọt ngấy kia trên người hắn, tôi lập tức thấy buồn nôn vô cùng.

Tôi đẩy hắn ra, chạy thẳng vào nhà vệ sinh mà nôn.

Hắn cởi áo khoác rồi cũng theo vào, vừa vỗ lưng tôi vừa trầm giọng giải thích: “Chỉ là một buổi tiệc xã giao bình thường thôi.”

“Người quá đông, tôi vô tình nhiễm phải mùi trên người họ.”

Giọng hắn rất thấp, nghe không ra cảm xúc gì.

Tôi nôn đến mức chẳng còn chút sức lực nào, cả người mềm nhũn, phải chống tay vào thành bồn mới đứng vững.

Hắn rót một cốc nước ấm, đưa tới bên môi tôi, cẩn thận giúp tôi súc miệng.

Sau đó hắn lại dùng khăn ướt lau sạch mặt cho tôi.

Rồi hắn bế tôi trở về phòng ngủ.

Đầu tôi tựa lên vai hắn, nhỏ giọng hỏi: “Anh không gi/ận nữa à?”

Hắn đặt tôi xuống giường, nâng mặt tôi lên rồi nói: “Không gi/ận nữa.”

“Vậy tối nay anh ngủ với tôi chứ?”

Tôi thử dò hỏi.

“Ừ.”

“Ngủ cùng cậu.”

Hắn cúi đầu hôn lên trán tôi một cái.

Lục Quan Lan cái gì cũng tốt.

Năng lực mạnh, địa vị cao, đối với tôi cũng có thể xem là nuông chiều.

Đáng tiếc duy nhất chính là, hắn lại không phải phụ nữ.

Nhưng nghĩ lại thì sau khi bị hắn đ.á.n.h dấu vĩnh viễn, hình như tôi cũng chẳng còn có thể xem là “thẳng” nữa.

Để phòng tôi lại nổi lòng xuân lung tung, hắn sắp xếp cho tôi người luyện tập cơ giáp hằng ngày, mà tất cả đều là đàn ông.

Không những thế, ai nấy cũng x/ấu kinh khủng.

Ngày qua ngày nhìn vào những gương mặt như vậy, lòng tôi cũng dần dần như nước lặng.

Nhưng hiệu quả lại rất rõ ràng.

Không còn ngoại giới quấy rầy, trình độ điều khiển cơ giáp của tôi tiến bộ nhanh đến mức có thể gọi là một bước lên mây.

Lục Quan Lan đích thân kiểm tra tôi mấy lần, vẻ hài lòng trong ánh mắt càng lúc càng rõ ràng.

Đúng vào sinh nhật tôi, hắn bí thần bí q/uỷ chở tôi đến một viện nghiên c/ứu cơ giáp ở ngoại thành.

Sau khi đi qua hết tầng kiểm tra an ninh này tới tầng khác, khi nhìn thấy cỗ cơ giáp hạng nhẹ dạng đường cong đặt ngay giữa đại sảnh, tôi gần như không dám tin vào mắt mình.

Toàn thân nó mang màu bạc trắng lạnh lẽo phản sáng.

Đường nét thân máy vừa tao nhã vừa tràn đầy sức mạnh.

Phía sau lưng thu gọn hai cặp cánh kim loại được thiết kế vô cùng tinh xảo, như thể ngay giây tiếp theo sẽ vỗ cánh bay lên bầu trời.

Đó là cơ giáp mà Lục Quan Lan đặc biệt đặt chế riêng cho tôi.

Mắt tôi mở tròn xoe, kích động đến mức đầu ngón tay cũng run nhẹ.

“Bảo bối, sinh nhật vui vẻ.”

Giọng nói trầm thấp của Lục Quan Lan vang lên bên cạnh.

“Nó… nó đẹp trai quá đi mất.”

Tôi hưng phấn nắm lấy cánh tay hắn, gần như muốn nhảy cẫng lên.

“Đặt cho nó một cái tên đi.”

Lục Quan Lan xoa đầu tôi.

Tôi nhìn chằm chằm vào đôi cánh bạc tuyệt đẹp ấy, gần như không hề do dự: “Ngân Dực.”

“Cứ gọi nó là ‘Ngân Dực’ đi.”

“Tên hay.”

Lục Quan Lan gật đầu, sau đó nói ra một tin tức mà tôi đã mong chờ từ rất lâu: “Giải đấu cơ giáp khóa mới, tôi đã đăng ký cho cậu rồi.”

“Cậu có thể lái ‘Ngân Dực’ đi tham gia thi đấu.”

Hắn cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm lại dịu dàng.

“Giành cho tôi một chức vô địch, được không?”

Chẳng mấy chốc, giải đấu cơ giáp chính thức khai màn.

Với thân phận là Omega duy nhất tham gia kể từ khi giải đấu được thành lập, tôi lập tức thu hút vô số hãng truyền thông đổ xô đưa tin.

Máy quay gần như lúc nào cũng chĩa thẳng vào tôi.

Ánh đèn flash lóe lên không ngừng, còn những ánh mắt vừa hoài nghi vừa tò mò thì bám theo tôi như hình với bóng.

“Omega chơi trò mạo hiểm.”

“Omega của thượng tướng Lục liệu có thể trụ qua vòng đầu tiên hay không?”

Thế nhưng, tất cả mọi sự nghi ngờ ấy đều bị chặn lại hoàn toàn vào khoảnh khắc tôi bước vào buồng lái, hoàn tất đồng bộ liên kết th/ần ki/nh với Ngân Dực.

Trên sàn đấu, chỉ còn lại cơ giáp và đối thủ.

Tôi điều khiển Ngân Dực thẳng tiến một đường.

Hết lần này đến lần khác đ.á.n.h bại những Alpha tưởng chừng không thể chiến thắng.

Những tiếng nghi ngờ dần dần bị thay thế bằng tiếng kinh ngạc.

Những ánh mắt không xem trọng cũng dần chuyển thành cuồ/ng nhiệt.

Mỗi một trận thắng đều kéo theo tiếng reo hò ngày càng dữ dội hơn của khán giả trong sân và những bài báo đi/ên cuồ/ng hơn từ truyền thông.

Đến ngày chung kết, khi tôi điều khiển Ngân Dực dùng một cú vòng người đ.â.m xuyên vô cùng đẹp mắt, chuẩn x/á/c đ.á.n.h trúng lõi động lực cuối cùng của đối thủ, toàn trường đột nhiên rơi vào tĩnh lặng.

Ngay sau đó, tiếng hoan hô chấn động trời đất gần như muốn hất tung cả mái vòm nhà thi đấu.

Buồng lái từ từ mở ra.

Tôi tháo mũ cảm ứng xuống.

Mồ hôi thấm ướt tóc mái, cả người tuy mệt đến rã rời nhưng ánh sáng hưng phấn trong mắt thì không sao giấu nổi.

Trên màn hình lớn, kết quả cuối cùng hiện lên vô cùng rõ ràng.

“Quán quân: Đường Du Bạch.”

Tôi, Đường Du Bạch, đã trở thành Omega đầu tiên trong lịch sử giải đấu cơ giáp giành được chức vô địch.

Lễ trao giải lên tới cao trào, ruy băng vàng tung bay ngợp trời, tiếng reo hò chấn động cả tai.

Tôi đứng dưới ánh đèn sân khấu, vừa chuẩn bị đưa tay nhận lấy chiếc cúp tượng trưng cho vinh dự cao nhất, bụng dưới lại đột ngột truyền đến một cơn đ/au quặn bén nhọn.

Ánh đèn rực rỡ trước mắt và biển người sôi sục xung quanh lập tức méo mó, mờ nhòe, hóa thành từng mảng bóng đen quay cuồ/ng.

Tôi thậm chí còn không kịp kêu đ/au một tiếng, cả người đã trực tiếp ngất lịm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Omega không được yêu thích

Chương 27
Hai giờ sáng. Tiếng "tít" nhẹ của khóa vân tay vang lên, xé toạc không gian tĩnh mịch đến rợn người trong căn biệt thự. Tôi vẫn chưa ngủ, nằm nghiêng trên giường, đăm đăm nhìn vào ánh đèn ngủ vàng vọt đặt nơi đầu tủ. Cánh cửa bị đẩy ra, một mùi hương hỗn tạp giữa rượu, thuốc lá và hoa dành dành xộc vào mũi, nồng nặc và rẻ tiền như loại tinh dầu kém chất lượng. Đó là mùi tin tức tố của một Omega nào đó, ngọt đến phát ngấy, khiến tôi buồn nôn. "Vẫn chưa chết à?" Nghiêm Thiệu tùy tiện ném chiếc áo khoác xuống sàn, cà vạt nới lỏng xộc xệch. Hắn chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, đi thẳng vào phòng tắm. Tôi ngồi dậy. Với tư cách là một "công cụ liên hôn hoàn hảo" được nhà họ Thẩm dày công nuôi dưỡng suốt mười năm qua, lúc này tôi nên làm gì đây? Tôi thuần thục tung chăn, chân trần dẫm lên thảm, nhặt áo khoác của hắn lên treo gọn gàng. Sau đó xuống lầu pha một ly nước mật ong ấm, mang lên đặt ở đầu giường. Mọi động tác đều trôi chảy như nước chảy mây trôi, không một chút cảm xúc dư thừa. Trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy ào ào, xen lẫn tiếng nghêu ngao hát lạc tông của Nghiêm Thiệu. Tâm trạng hắn có vẻ khá tốt. Xem ra đêm nay "bé người tình" mùi hoa dành dành kia đã hầu hạ hắn rất thỏa mãn. Tôi nhìn mình trong gương. Làn da trắng sứ, cổ cao thanh tú. Một Omega cấp S, vật báu cực phẩm mà giới thượng lưu thành phố A đều phải công nhận. Vì gương mặt này, vì cái mác cấp S này, đôi vợ chồng mang danh cha mẹ nhà họ Thẩm đã đưa tôi về từ cô nhi viện, không tiếc tiền đổ vào đầu tư. Lễ nghi, nghệ thuật, thậm chí là cả "giường chiếu thuật", không thứ gì là không học. Kết quả thì sao? Bán cho nhà họ Nghiêm để đổi lấy khoản đầu tư ba trăm triệu, cùng một gã chồng phế vật coi tôi như máy đẻ.
2.92 K
2 Ôm trăng Chương 19
4 50 tệ gọi ba Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Omega Xuyên Không Bị Ép Sinh Con Cho Thượng Tướng

8
Tôi xấu đến mức bị cha mẹ vứt bỏ, bị bạn học bắt nạt, cuối cùng vì trầm cảm mà chết. Sau khi chết, hệ thống thấy tôi quá thảm nên trói định tôi làm ký chủ và hỏi: “Sau khi trọng sinh, cậu có nguyện vọng gì không?” Tôi không do dự mà nói: “Tôi muốn một gương mặt vĩ đại.” Hệ thống đáp: “Đã nhận, đang ghép thân phận mới——” Khi mở mắt lần nữa, tôi đã ở ngay giữa sân khấu, bị nhốt trong một chiếc lồng vàng. Bên dưới sân khấu, đám người đeo mặt nạ đang xôn xao bàn tán: “Trời ạ, Omega này đúng là tuyệt phẩm.” “Cho dù tán gia bại sản, tôi cũng phải mua bằng được cậu ta.” Tôi ngơ ngác hỏi: “Chờ đã, hệ thống, Omega là gì vậy?” Hệ thống thản nhiên đáp: “À, là đàn ông có thể mang thai.” “Tôi—”
ABO
Boys Love
0
Bại Tướng Chương 59: Nên tha thứ cho họ sao?
Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối Chương 73: Giải mã ngược từ đáp án