Xui Xẻo Tới!

Chương 14

15/08/2025 17:01

Hạ Phong thở càng lúc càng gấp gáp, vụng về lau người cho tôi xong liền dùng khăn tắm bọc lại rồi bế lên giường.

Cậu ấy lục trong tủ đầu giường lấy ra mấy lọ mới m/ua, cười khề khà: "Lần này em m/ua nguyên cả thùng, đủ cho hai đứa mình dùng nửa năm."

Mặt tôi đỏ bừng: "Em nói là thứ này à?"

"Ừ, nhà em chưa có bao giờ." Hạ Phong thú nhận với tôi, "Trước giờ em chưa yêu ai, về khoản này vẫn là tân binh."

Trong đầu tôi bỗng vang lên hồi chuông cảnh báo. Toi rồi, lính mới không có kinh nghiệm, ra tay không biết nặng nhẹ đâu. Làm là hăng say, đắm đuối, liều mạng, hùng hổ như trâu chỉ biết lao vào.

"Thôi đi... để anh nghỉ một lát đã..." Tôi vật lộn bò ra khỏi người Hạ Phong, hai chân run bần bật.

Cậu ấy đẩy tôi từ chân giường lên đầu giường, tôi lăn quay ra khỏi mép giường.

"Coi chừng." Hạ Phong vội lao tới đỡ tôi, trán vô tình đ/ập vào tủ đầu giường, "cộp" một tiếng đục.

Tôi hoảng hốt, vội bò lại kiểm tra vết thương của cậu: "Em không sao chứ?"

Hạ Phong ôm trán ngồi dậy, mãi sau mới tỉnh táo, mở mắt nhìn tôi, ánh mắt bỗng trở nên lạnh lùng và xa lạ: "Anh là ai?"

Mặt tôi tái mét, mắt trợn tròn ngạc nhiên, lưỡi đ/ao treo lơ lửng bấy lâu cuối cùng cũng ch/ém xuống đầu tôi: "Em... không nhận ra ạnh?"

"Không phải em đang ở sân bay sao?"

Hạ Phong nhìn quanh phòng, ánh mắt dừng trên hai cơ thể trần trụi của chúng tôi, rồi những chiếc bao cao su đã dùng trong thùng rác, sắc mặt cậu đông cứng.

Cậu im lặng rất lâu, mạch m/áu thái dương gi/ật giật, gắng tỏ ra bình tĩnh mặc quần áo.

"Xin lỗi."Cậu vẫn còn đẫm mồ hôi, luống cuống cài dây lưng, "Em sẽ bồi thường cho anh."

Thấy cậu sắp bỏ đi, tôi bất giác gọi: "Hạ Phong!"

Hạ Phong dừng lại, nắm ch/ặt tay nắm cửa, quay đầu lại một góc nhỏ.

Tôi không thấy rõ biểu cảm của cậu, có lẽ đang nóng lòng muốn trốn chạy. Lời giữ chân nuốt vào trong, tôi khẽ nói: "Lau khô mồ hôi đi, kẻo cảm đấy."

Cậu cúi mắt, gật đầu, cánh cửa sắt cũ kỹ đóng sầm lại.

Tôi ngồi thất thần trên nền gạch lạnh buốt, ngoài cửa sổ gió bấc gào thét, thổi qua lồng ng/ực trống rỗng, tứ phía gió lùa.

Mãi sau, tôi từ từ bò dậy, chui vào chăn đệm đã bị hai đứa làm rối bời, co quắp thành một cục, hấp thụ chút hơi ấm cuối cùng Hạ Phong để lại.

Tôi phải ngủ một giấc thật ngon. Ngày mai tỉnh dậy vẫn phải đi làm, nô lệ công sở không có tư cách buông thả.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm