Từ lúc hình ảnh trong ký ức kết thúc, Tần Tuyên đã nhìn chằm chằm vào Khương Ý Như, ánh mắt không một giây nào rời khỏi cô.
Bây giờ, hai người đối mặt nhau.
Tần Tuyên trông vô cùng bình tĩnh.
Bình tĩnh như một vũng nước tù.
Hồi lâu sau, anh ta cầm một con d/ao trên bàn ăn, rạ/ch một đường lên mặt mình, m/áu tuôn xối xả.
Anh ta khẽ lên tiếng:
"Dù thế nào đi nữa, Ý Như, cuối cùng anh cũng được gặp lại em."
"Người trong hình ảnh đó không phải là anh, anh không nhớ gì cả, đó không phải là anh. Tần Tuyên cả đời này, từ đầu đến cuối chỉ yêu một mình Khương Ý Như, từ cái nhìn đầu tiên, cho đến giây phút cuối cùng của cuộc đời."
"Ý Như, ba năm em đi, anh nhớ em nhiều lắm, anh luôn hồi tưởng lại cảnh chúng ta gặp nhau, anh nhớ em cười với anh, nhớ dáng vẻ tự tin của em khi tranh luận, nhớ em đối với ai cũng lương thiện và nhân ái như vậy."
Mỗi câu anh ta nói, anh ta lại rạ/ch một nhát lên mặt mình.
Như thể làm vậy, mới có sức lực và sự kí/ch th/ích đủ để cầm cự anh ta nói ra những lời muốn nói.
Rất nhanh, mặt anh ta đã m/áu me be bét.
Nhưng anh ta lại cười, ánh mắt tình si.
"Ý Như, nếu em h/ận anh, hãy mang anh đ theoi được không? Mạng của anh, linh h/ồn của anh, ba h/ồn bảy phách, em cứ lấy đi hết, anh tuyệt đối không một lời oán thán."
Lan Linh đột nhiên bật cười khanh khách.
"Thật nực cười, anh có biết sau khi Khương Ý Như ch*t đêm đó, anh vì không dám đối mặt với sự thật, mà lại bị mất trí nhớ không! Còn tự mình bịa ra một đoạn ký ức không hề tồn tại, lừa dối bản thân rằng cô ta ch*t do đột ngột xuất huyết n/ão."
"Thế nhưng, Tần Tuyên," cô ta nhìn chằm chằm anh, từ tốn nói, "Hôm đó anh bế tôi xuống lầu, lúc ở khúc quanh đã nhìn thấy Chi Chi ở sau lưng cô ta, tiếng 'bịch' nghe thấy ở cửa, anh, thật sự không biết đó là gì sao?"
Cơ thể Tần Tuyên bắt đầu r/un r/ẩy dữ dội.
Đồng tử của anh ta từ từ giãn ra, lộ ra sự hoảng lo/ạn, tuyệt vọng khôn cùng.
Sau đó, anh ta ngửa mặt lên trời.
Phát ra một tiếng gào thét như đến từ địa ngục vô gián.
Tôi lướt qua đám người trong phòng, lạnh lùng lên tiếng.
"Vũ trụ tự có thiên đạo, không phải không báo, chỉ là chưa đến lúc."
"Từng người trong các người hưởng thụ những lợi ích mà Khương Ý Như mang lại, bề ngoài yêu thương, cảm kích cô ấy, nhưng vào thời khắc quan trọng lại cân nhắc lợi hại mà vứt bỏ cô ấy. Các người tự cho rằng mình không làm gì sai, thế là yên tâm thoải mái tiếp tục hưởng thụ mọi lợi ích của cô ấy, thậm chí tự lừa dối mình, cảm thấy mình là người vô tội nhất."
"Các người đúng là không gi*t cô ấy."
"Nhưng mỗi người trong các người đều tham gia vào việc gi*t cô ấy."
"Đây là một cuộc mưu sát tập thể trong im lặng và ngấm ngầm ăn ý!"