Ánh Xuân Cùng Cố Hương

Chương 27

14/04/2025 16:10

Cố Tùng nói là qua ăn nhờ, nhưng vừa bước vào đã thẳng tiến vào bếp.

"Mấy nguyên liệu này khó sơ chế, để anh làm cho.

"Em rửa hộ anh quả cà chua đi."

Nguyên liệu Cố Tùng mang trông đắt tiền lắm, có mấy thứ tôi thậm chí chưa từng thấy.

Hóa ra cuộc sống du học thật sự rèn người ta tốt thật.

Hồi cấp ba, Cố Tùng còn chẳng phân biệt nổi gạo tẻ với gạo nếp.

Giờ đ/ao pháp thành thạo, cử chỉ điềm nhiên, c/ắt rau như trình diễn nghệ thuật.

Khi đưa quả cà chua đã rửa cho Cố Tùng, tay chúng tôi chạm nhau.

Bàn tay gân guốc, xươ/ng đ/ốt rõ ràng của anh đẹp đến lạ.

Còn bàn tay tôi trong sự tương phản ấy càng thô ráp hơn.

Tôi theo phản xạ rụt tay lại thật nhanh.

Nhưng Cố Tùng còn nhanh tay hơn, nắm ch/ặt lấy tay tôi.

Hơi nóng bừng lên mặt, tôi sốt ruột: "Nhiên Nhiên và mọi người đang ở phòng khách kia kìa!"

Cố Tùng nghe lời buông tay.

"An Niệm."

Giọng anh trầm khàn.

"Những năm qua em sống không tốt đúng không?

"Anh xin lỗi, anh đã đến Nam Thành nhiều lần nhưng chẳng biết gì cả."

"Cũng tạm ổn." Tôi lắc đầu.

"Chỉ là đột nhiên thành kẻ cô đ/ộc, hơi không quen thôi."

Hồi tốt nghiệp cấp ba, nhà tôi n/ợ c/ờ b/ạc, phòng ốc bị đ/ập nát tan hoang. Chị gái dắt tôi xuống phương Nam trốn n/ợ, kết quả chị đẩy tôi vào Nam rồi cùng Trần Mậu dọn về huyện nhỏ gần đó.

Lúc ấy tôi mới hiểu - n/ợ đời nào trốn được. Chị lừa tôi, chị chưa từng muốn đi.

"Là do người chồng kia của chị em?

"Rốt cuộc tại sao hắn bị kết án?"

"Ừ."

Tôi thản nhiên đáp gọn: "Bọn đòi n/ợ xông vào nhà, xô chị ngã khiến chị băng huyết khó sinh mà ch*t.

"Hắn cầm d/ao đi liều mạng, làm ba người bị thương."

Cố Tùng trầm mặc.

"Lần này hắn xuất hiện là muốn giành quyền nuôi Nhiên Nhiên?"

"Chắc vậy.”

"Tuy nhiên em sẽ không đưa Nhiên Nhiên cho hắn.”

"Trước khi đi, chị dặn từ nay em và Nhiên Nhiên không liên can gì đến hắn nữa."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gai Nhọn

Chương 17
Tôi xuyên thành phản diện độc ác. Còn anh, anh yêu thầm nhân vật thụ chính, yêu đến hèn mọn mà chẳng được đáp lại. Thế là tôi dùng đủ mọi thủ đoạn: ép buộc anh, giam cầm anh, kiểm soát anh. Nhưng thứ tôi nhận được chẳng là phải tình yêu, mà chỉ có những luồng hận thù tuôn trào không dứt. Vào ngày tôi quyết định tìm đến cái chết, tôi hỏi anh: "Trong mắt anh, em là hạng người gì?" Giang Hằng đến đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên: "Kinh tởm." Tôi nói: "Anh nói một câu gì đó dễ nghe đi, em sẽ trả tự do cho anh." "Nếu được chọn lại, tôi nhất định không muốn quen biết cậu." Anh cụp mắt nhìn vào trang sách, gằn từng chữ một. Tôi không kìm được mà lầm bầm: "Em sẽ đi tìm anh của ngày xưa để mách tội cho xem." Cuối cùng anh cũng chịu ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương: "Cậu định sống cả đời trong quá khứ sao?”
52.14 K
3 HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN Chương 9: HẾT
9 Dê Già Chương 10
11 Cành lá sum suê Chương 19
12 CHUỘT DA NGƯỜI Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm