Không lâu sau đó, trên mạng bùng n/ổ một bản tin tức.
Tại một thôn làng nọ, người ta vớt được một cái lu lớn dưới giếng cạn. Bên trong phát hiện h/ài c/ốt của một người đàn ông trưởng thành, thời gian t/ử vo/ng rơi vào khoảng 25 năm trước. Th* th/ể thế mà vẫn không hề phân hủy, tình trạng lúc ch*t cực kỳ thê thảm, vô cùng đ/áng s/ợ.
Xem được bản tin này, tôi chợt nhớ đến lời Tần Bà Bà kể với mình.
Lý Hồng Dân - bố của Lý Vỹ - đã bị ngâm trong một loại dược thảo đặc biệt, ngày ngày bị Hàn Bội Lan lấy m/áu để làm vật h/iến t/ế. Loại thảo dược đó từng ngày từng giờ ăn mòn thân thể Lý Hồng Dân, cho dù có mất đi n/ội tạ/ng, ông ta vẫn bị tà thuật giữ lại một hơi tàn không thể ch*t được. Để ngăn ông ta kêu c/ứu, đến cả dây thanh quản cũng bị c/ắt đ/ứt một cách vô nhân đạo.
Cứ nghĩ đến đây, tôi lại nổi hết da gà. Th/ủ đo/ạn này còn đ/ộc á/c, t/àn b/ạo gấp ngàn lần những vụ gi*t người hàng loạt rùng rợn.
Toàn bộ sự việc cuối cùng cũng đã kết thúc, tôi cảm giác như mình được tái sinh một lần nữa. Dần dần, những điều may mắn cũng đã quay trở lại với tôi.
Vào những giây phút cuối cùng, Tần Bà Bà còn đưa cho tôi một viên th/uốc. Bà nói nó có thể giúp tôi phục hồi lại những tổn thương mà cơ thể phải gánh chịu.
Một ngày nọ, tôi lại tình cờ gặp Tần Bà Bà trên phố. Dưới lớp vỏ bọc khuôn mặt già nua, là đôi mắt linh hoạt trong trẻo như thiếu nữ, toát lên vẻ bí ẩn lạ thường.
Bà mỉm cười với tôi rồi quay người hòa vào dòng người đông đúc, tan biến không dấu vết.
(Hết)