ÁM VỆ NGỐC THĂNG CHỨC KÝ

Chương 14

26/05/2026 14:38

"Điện hạ, giờ đây trên người ta chẳng còn gì để người lừa gạt, cũng chẳng còn gì đáng để người lợi dụng cả."

Ta nở một nụ cười đầy châm biếm.

"Nếu trước kia Điện hạ có thể hạ mình giống như gã quan trong kỹ viện, vì tranh giành quyền lực mà chịu ngủ cùng loại người như ta, thì đổi người khác chắc cũng chẳng sao đâu nhỉ?"

"Tam hoàng tử hay Tứ hoàng tử gì đó, bên cạnh họ chẳng lẽ lại không có ai sao?"

"Điện hạ dung mạo tốt, chỉ cần khẽ vẫy tay, tự nhiên sẽ có kẻ ngoan ngoãn cắn câu thôi."

Những lời này của ta, chẳng khác nào chà đạp thể diện của một vị hoàng tử xuống bùn đen.

Nếu là trước đây, cho ta mười vạn lá gan, ta cũng không dám thốt ra lời này.

Ví Tiêu Duy Minh như gã quan chỉ biết quyến rũ người trong kỹ viện.

Vậy mà hắn lại chẳng hề tức gi/ận.

"A Miễn, ngươi nói những lời này, là đang nh/ục nh/ã ta, hay là đang nh/ục nh/ã chính bản thân ngươi?"

"Ta sẽ không tùy tiện ngủ cùng người khác."

"Ta chỉ như vậy với ngươi, là vì ta thích ngươi."

Thứ tình cảm gọi là "thích" trong miệng Tiêu Duy Minh, ta đã chẳng còn dám tin nữa.

Người ta bị lừa một lần, là đủ rồi.

Ta lắc đầu, "Nhưng Điện hạ, ta không thích người nữa."

"Ngay từ khoảnh khắc người lừa dối ta, đã không còn thích nữa rồi."

Tiêu Duy Minh sốt sắng.

Hắn siết ch/ặt cổ tay ta, không để ta rời đi.

"Ngươi là không thích Vệ Nghiêu, hay là không thích Tiêu Duy Minh?"

"Ta thừa nhận, ngay từ đầu khi biết ngươi là người của Tiêu Ninh, ta đã luôn canh cánh đề phòng ngươi."

"Vì vậy ta mới dùng thân phận thị vệ Vệ Nghiêu để quan sát ngươi ở bên cạnh."

"Nhưng rất nhanh ta nhận ra, ngươi chẳng có tâm cơ gì cả, ngược lại còn rất đơn thuần, thích trêu mèo ghẹo chó, lại còn tự lẩm bẩm với hoa cỏ, ta thấy rất đáng yêu, cũng rất thú vị."

"Ta sống trong cung quá lâu rồi, quá lâu quá lâu, gặp phải vô vàn âm mưu q/uỷ kế, lại càng có vô vàn kẻ muốn gi*t ta! Vì vậy ta chỉ muốn dùng thân phận Vệ Nghiêu, để tham lam một chút nhẹ nhàng và ấm áp đó, là vì ta quá thích ngươi, A Miễn, nên mới..."

Tiêu Duy Minh đúng là kẻ b/án thảm cao tay.

Khi hắn nhìn ta như vậy, lúc những giọt lệ rơi xuống.

Trái tim ta, vẫn cứ vì hắn mà truyền đến từng cơn đ/au nhói.

Ta lừa hắn, cũng lừa chính bản thân mình.

Ta vẫn thích hắn.

Thích lắm, thích vô cùng.

"Tiêu Duy Minh, đồ bi/ến th/ái ch*t ti/ệt, ngươi buông Diệp Miễn ra cho ta!"

Ngay lúc ta định mở miệng nói gì đó.

Một cái chổi từ xa bay tới, đ/ập thẳng vào người Tiêu Duy Minh.

Ta gi/ật thót mình.

Nhìn thấy Tiêu Ninh không biết tỉnh lại từ lúc nào, đang hầm hầm cầm cái xẻng nấu ăn bước tới.

Nhìn cái khí thế này, chắc là muốn đ/ập ch*t Tiêu Duy Minh rồi.

Ài.

Lo/ạn thành một nồi cháo rồi, cứ đun nóng mà uống thôi.

Hai huynh đệ nhà họ Tiêu quả không hổ danh là kẻ th/ù truyền kiếp từ khi vừa biết đi.

Hai người, một kẻ cầm chổi, một kẻ cầm xẻng.

Đều ôm quyết tâm phải đ/âm ch*t đối phương.

"Tiêu Duy Minh, đồ tiện nhân, đồ bi/ến th/ái ch*t ti/ệt!"

"Tiêu Ninh, đồ ng/u xuẩn, đồ chó má!"

"Ngươi lại đến tìm Diệp Miễn làm gì, có phải lại muốn h/ãm h/ại hắn một lần nữa không!"

"Đây là chuyện giữa ta và hắn, liên quan gì đến ngươi?"

"Ngươi với hắn còn có nửa xu qu/an h/ệ nào sao?"

"Mẹ kiếp! Có giỏi thì đừng đá/nh vào mặt ta, Tiêu Ninh, sao ngươi chỉ biết dùng mấy chiêu trò hèn hạ thế hả!"

"Lão tử đây là muốn cào nát cái mặt hồ ly tinh của ngươi, đỡ phải ngày ngày quyến rũ Diệp Miễn!"

Ta: "......"

Ta cảm thấy chột dạ.

Xem ra cái tật mê nhan sắc của mình đúng là không giấu nổi nữa rồi.

Hai người đá/nh nhau đến tận khi trời tờ mờ sáng mới chịu tách ra, nằm thở hổ/n h/ển dưới đất.

Ta bước đến bên cạnh Tiêu Duy Minh, rũ mắt nhìn hắn, "Điện hạ, người về đi, nơi này không hợp với người đâu."

Sau đó vươn tay kéo Tiêu Ninh dậy, cõng lên lưng.

Tiêu Ninh cố tình hỏi lớn với ta, "Diệp Miễn, ngươi sẽ theo Tiêu Duy Minh đi chứ?"

Ta thở dài, thuận miệng đáp.

"Sẽ không đâu."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Yêu Lại Từ Đầu

Chương 10
Tôi ở nhờ nhà họ Tống mười năm, với Tống Nghiên luôn là nước sông không phạm nước giếng. Ở công ty, anh là sếp sòng của tôi, còn tôi là một trong những trợ lý của anh. Tan làm, anh là con trai người bạn thân của bố mẹ tôi, thuộc kiểu rất ít khi trò chuyện. Nhưng rồi có một ngày, chúng tôi kết hôn. Anh nói: "Tuổi anh cũng không còn nhỏ, em lại là người biết rõ gốc gác, là một lựa chọn rất tốt." Tôi mỉm cười, che giấu tâm tư: "Vậy thì chúng ta mỗi người đều đạt được thứ mình cần rồi." Cho đến khi tin đồn tình ái giữa tôi và chàng thư ký truyền đi xôn xao khắp nơi. Vị đại lão giới cảng thơm vốn luôn cao ngạo, lạnh lùng bỗng xông vào phòng thư ký. Dưới ánh mắt của bao người, anh đích thân đút bánh ngọt vào miệng tôi: "Vợ tôi dạo này đang mang thai, bình thường phải phiền mọi người chiếu cố nhiều hơn. Tiệc trà chiều hôm nay, tôi mời."
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Thờ Ơ Chương 13
Thật Hay Thách Chương 12