Ban ngày trôi qua bình yên. Rắc rối thực sự đến khi màn đêm buông xuống.
"Ding! Thông báo hệ thống: Đêm tối đã đến, quái vật lang thang. Các người chơi tuyệt đối không được mở mắt."
Đêm cuối thu, gió lành lạnh thổi qua.
Tôi nằm trong ký túc xá nhân viên âm u tĩnh mịch, chiếc chăn ẩm ướt và lạnh buốt.
Từ bên ngoài tòa nhà, những âm thanh đ/ứt g/ãy phát ra từ dưới lòng đất vang lên không ngớt. Gợi liên tưởng đến x/á/c ch*t đang phá vỡ nấm mồ mà trồi lên.
Ồn ào quá mức! Đó là cái gì vậy?
Tiếp theo, từ bức tường ký túc xá vang lên tiếng lạo xạo, như có thứ gì đang khoét tường, từng chút từng chút tiến về phía tôi! Kèm theo hơi thở nóng rực và mùi tanh hôi kinh t/ởm, thứ chất nhờn nào đó lặng lẽ nhỏ xuống mí mắt tôi.
[ĐỪNG MỞ MẮT, MỞ MẮT LÀ BỊ ĂN THỊT ĐẤY!]
[Eo ôi~ Quái vật gh/ê quá! Dù không bị ăn thịt thì mở mắt ra cũng ch*t khiếp mất.]
[Phúc quốc an dân, tà m/a lui lui lui!]
"Ùng ục~" Bụng tôi réo lên, bữa tối chưa đủ no.
Tôi nhớ trong vali có hai gói mì. Lịch sự gạt bỏ cái móng vuốt nhớp nháp của quái vật, tôi nhắm nghiền mắt ngồi dậy, mò mẫm khắp phòng như người mộng du tìm vali.
Tìm mãi không thấy, cuối cùng tôi bỗng nhớ ra - vali để quên ở lớp 3-2 rồi!
Tôi rên lên: "Đói quá đi mất!"
Chỉ do dự hai giây, tôi khoác áo bước ra khỏi phòng.
Trời đất tuy lớn, nhưng ăn uống vẫn là nhất. Tôi phải lấy mì về thôi!
"Phụt..."
Mất chiếc mũ, đầu tôi hơi cóng lạnh.