Tôi không phải đứa yêu đương mất n/ão, tôi vốn dĩ không có n/ão, bởi vì cơ thể này là một người giấy làm từ vàng mã.

Hồi còn nhỏ, tôi xảy ra t/ai n/ạn xe cộ, bố mẹ t/ử vo/ng ngay tại chỗ, chỉ có tôi vẫn đang thoi thóp hơi tàn.

Ông nội không đành lòng, đã sử dụng thuật pháp Mao Sơn phong ấn linh h/ồn của tôi vào trong người giấy vàng mã.

Sau khi dương thọ của ông đã tận, tôi đã tiếp nhận công việc của ông, trông coi cửa hàng vàng mã ở nơi giao giữa hai nơi âm dương.

Tôi chỉ làm ăn với q/uỷ h/ồn, bọn họ trả công đức khi còn sống để nhờ tôi làm việc cho bọn họ.

Cửa hàng này, người sống không nhìn được, trừ khi trong nhà có người qu/a đ/ời, trên người có dính âm khí mới có thể nhìn thấy.

Hứa Phong đã thích tôi khi tới m/ua áo liệm.

Anh ta nói với tôi là vợ trước ch*t quá thảm thiết, nói có lỗi với cô ấy vì đã không cho cô ấy một cuộc sống trong mơ.

Tôi chỉ tùy tiện tiếp lời nói mấy câu an ủi, Hứa Phong lập tức nói tôi là tri kỷ của anh ta, là người duy nhất hiểu anh ta.

Sau này, chỉ cần có thời gian rảnh là anh ta sẽ tới cửa hàng của tôi trò chuyện phiếm với tôi.

Tôi nghĩ qua mấy ngày âm khí tan đi thì anh ta sẽ không nhìn thấy cửa hàng của tôi nữa, vì vậy chẳng màng để ý đến anh ta, để mặc anh ta tự nói chuyện một mình.

Nhưng buổi tối, có một vị khách đặc biệt đến cửa, người này chính là Vương Đới Đệ, vợ của Hứa Phong.

Da thịt cả người cô ấy không có một chỗ nào lành lặn, toàn bộ là vết thương đều do ngọn lửa li /ếm qua để lại, giống như sáp nến nóng chảy, m/áu thịt rơi xuống thành từng cục.

Trong tay còn bế một đứa bé q/uỷ đã thành hình, ước chừng khoảng tám tháng.

Sắc mặt của đứa bé q/uỷ xanh tím, khua khoắng cái tay nhỏ, khóc oe oe.

Tôi từng gặp rất nhiều q/uỷ đ/áng s/ợ, đồng thời bản thân tôi cũng là q/uỷ, thế nên tôi không hề thấy sợ hãi.

“Chào quý khách, tiết Thanh Minh sắp đến, cô cần đồ gì?”

Nữ q/uỷ chảy hai hàng lệ m/áu.

“Tôi cần, cô b/áo th/ù giúp tôi!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hoa Đào Tươi Thắm

Chương 12
Tộc Bách Tử của ta, trời sinh đông con cháu. Đến đời ta, vất vả ngàn cay đắng, chỉ sinh được một cô con gái ốm yếu bệnh tật. Mùa đông năm Nuò Nhi lên năm, sốt cao không dứt, chỉ muốn được ăn một miếng đào. Phu quân của ta đang mở yến đào đông cho ái phi của hắn. Ta là hoàng hậu mà không xin nổi một trái đào. "Phụ hoàng không thích Nuò Nhi, có phải vì Nuò Nhi là con gái không?" "Không phải đâu, là phụ hoàng không thích mẫu hậu." Đứa trẻ nhỏ bé ngồi bẻ những ngón tay mũm mĩm tính toán: "Nếu Nuò Nhi là con trai, có phải sẽ tốt hơn không?" "Tiếc là... con trai không được mặc váy đeo bộ dao..." Ta hít một hơi, gắng gượng nở nụ cười: "Mẫu hậu chỉ thích con gái thôi. Nuò Nhi cứ là chính mình là được." "Nếu có kiếp sau, mẫu hậu hãy tìm cho Nuò Nhi một người cha tốt nhé." Khóe miệng Nuò Nhi thoáng nụ cười, cuộn tròn trong lòng ta, dần nguội lạnh. Giữa trời tuyết trắng xóa. Ta ôm nàng bước từng bước tới Thừa Trạch Điện. Đập đầu vào cột cung mà chết. Mở mắt lần nữa, thời gian quay ngược bảy năm. Ta vẫn là thiếu nữ ngây thơ, ngồi trang nghiêm trong buổi tuyển thê cho thái tử. Kiếp này, Nuò Nhi muốn gì, làm mẹ, ta sẽ tự tay tranh đấu cho nàng.
Cổ trang
0