Tôi không phải đứa yêu đương mất n/ão, tôi vốn dĩ không có n/ão, bởi vì cơ thể này là một người giấy làm từ vàng mã.

Hồi còn nhỏ, tôi xảy ra t/ai n/ạn xe cộ, bố mẹ t/ử vo/ng ngay tại chỗ, chỉ có tôi vẫn đang thoi thóp hơi tàn.

Ông nội không đành lòng, đã sử dụng thuật pháp Mao Sơn phong ấn linh h/ồn của tôi vào trong người giấy vàng mã.

Sau khi dương thọ của ông đã tận, tôi đã tiếp nhận công việc của ông, trông coi cửa hàng vàng mã ở nơi giao giữa hai nơi âm dương.

Tôi chỉ làm ăn với q/uỷ h/ồn, bọn họ trả công đức khi còn sống để nhờ tôi làm việc cho bọn họ.

Cửa hàng này, người sống không nhìn được, trừ khi trong nhà có người qu/a đ/ời, trên người có dính âm khí mới có thể nhìn thấy.

Hứa Phong đã thích tôi khi tới m/ua áo liệm.

Anh ta nói với tôi là vợ trước ch*t quá thảm thiết, nói có lỗi với cô ấy vì đã không cho cô ấy một cuộc sống trong mơ.

Tôi chỉ tùy tiện tiếp lời nói mấy câu an ủi, Hứa Phong lập tức nói tôi là tri kỷ của anh ta, là người duy nhất hiểu anh ta.

Sau này, chỉ cần có thời gian rảnh là anh ta sẽ tới cửa hàng của tôi trò chuyện phiếm với tôi.

Tôi nghĩ qua mấy ngày âm khí tan đi thì anh ta sẽ không nhìn thấy cửa hàng của tôi nữa, vì vậy chẳng màng để ý đến anh ta, để mặc anh ta tự nói chuyện một mình.

Nhưng buổi tối, có một vị khách đặc biệt đến cửa, người này chính là Vương Đới Đệ, vợ của Hứa Phong.

Da th!t cả người cô ấy không có một chỗ nào lành lặn, toàn bộ là vết thương đều do ngọn lửa li/ếm qua để lại, giống như sáp nến nóng chảy, m/áu th!t rơi xuống thành từng cục.

Trong tay còn bế một đứa bé q/uỷ đã thành hình, ước chừng khoảng tám tháng.

Sắc mặt của đứa bé q/uỷ xanh tím, khua khoắng cái tay nhỏ, khóc oe oe.

Tôi từng gặp rất nhiều q/uỷ đ/áng s/ợ, đồng thời bản thân tôi cũng là q/uỷ, thế nên tôi không hề thấy sợ hãi.

“Chào quý khách, tiết Thanh Minh sắp đến, cô cần đồ gì?”

Nữ q/uỷ chảy hai hàng lệ m/áu.

“Tôi cần, cô b/áo th/ù giúp tôi!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0