Tỉnh dậy, đầu tôi đ/au như búa bổ.
Tôi nhận ra mình đang bị trói một cách cẩn thận trên ghế.
Nói là cẩn thận bởi người trói tôi dường như sợ dây thừng làm tôi đ/au. Họ lót vải mềm ở những chỗ dễ bị đ/au. Có thể nói họ đã rất dụng tâm trong việc trói buộc tôi.
Mơ màng cúi đầu, tôi bất ngờ thấy Lâm Húc đang ngồi xổm bên cạnh. Anh ôm ch/ặt cốc nước, gương mặt đầy tổn thương và tan vỡ, như chính anh mới là người bị đ/á/nh bất tỉnh.
"Tại sao chứ? Sao mọi người không thể chung sống hòa thuận?"
Lâm Húc đỏ hoe mắt, tay ôm ng/ực thì thào: "Em à, anh yêu em thật lòng mà. Em không biết anh đã mất bao năm trời mới có được cuộc sống hạnh phúc thế này."
Giọng anh chùng xuống rồi bỗng gào thét: "Mẹ chỉ đòi em một đứa con thôi mà! Mất đứa này ta đẻ đứa khác! Sao em cứ phải chống đối mẹ anh thế hả?"
Tôi thở dài trong lòng. Đầu óc vẫn ong ong, lờ mờ nhớ lại chuyện trước khi ngất.
Tôi cựa mông thử xem, mừng thay mảnh bình hoa trong túi quần vẫn còn đó. May sao Lâm Húc không phát hiện.
"Anh có biết mẹ anh đang muốn gi*t em không?"
Tôi bình thản nói, thấy Lâm Húc trợn mắt ngạc nhiên: "Dùng hồ ly thay con. Q/uỷ nhi sau trăm ngày, trong vòng bảy ngày người mẹ sẽ kiệt sức mà ch*t."
Thấy anh chấn động, có lẽ còn lay chuyển được, tôi dịu giọng: "Em cũng muốn sống tốt với anh. Anh nhớ lại cuộc sống trước đây đi, nhớ mấy cô bạn gái cũ của anh xem."
Tôi giả vờ ho khan: "Hửm, người h/ủy ho/ại cuộc đời anh chưa bao giờ là em."
Lâm Húc chìm vào trầm tư.
Đằng xa, q/uỷ nhi đang lặng lẽ quan sát. Đồng hồ trong phòng khách chỉ còn vài phút nữa là điểm 12 giờ. Bắt đầu đếm ngược ngày cuối cùng trước khi tôi bạo tử.
Tích tắc. Tích tắc.
Bắt đầu rồi.