CHẲNG CÓ THỜI GIỜ ĐỂ CHẾT

Chap 25

14/04/2026 15:57

Tôi hiểu điều cảnh sát Lư nói, nhưng khi chuyện này rơi xuống chính gia đình mình, thì không thể khách quan như vậy được.

Cảnh sát Lư nói: "Cháu đừng nóng vội, bây giờ đang là giai đoạn phúc thẩm án t//ử h/ình, còn khoảng hai tháng nữa, vẫn còn thời gian. Vì cháu đã trở về, nhân lúc còn kịp hãy mau đi khuyên nhủ mẹ cháu, biết đâu cô ấy nhìn thấy cháu sẽ không đành lòng nữa."

"Mẹ vốn không muốn cháu biết, cháu đột ngột xuất hiện có thể sẽ kích động bà. Vẫn còn thời gian, cháu còn có thể tìm cách khác." Tôi chợt nhớ đến lời người phụ nữ ở Bưu điện nói, "Chú Lư, chú có biết mẹ cháu bị t/âm th/ần không?"

"Chú hiểu cháu tha thiết muốn c/ứu mẹ, nhưng con đường này không khả thi. Cô ấy không hề bị t/âm th/ần, tư duy logic của cô ấy rất rõ ràng, đã qua giám định t/âm th/ần tư pháp rồi."

"Bây giờ bà không bị, nhưng có thể trước đây thì sao? Chú có lẽ không biết, cháu phải đi tìm người biết chuyện." Tôi vừa nói, vừa đứng dậy bước ra ngoài.

"Cháu còn muốn tìm ai nữa?" Cảnh sát Lư chặn tôi lại, "A Hồi, trời đã tối lắm rồi, cháu rất mệt, cứ thế này cơ thể sẽ không chịu nổi, đến lúc đó làm sao giúp mẹ cháu? Bây giờ chú đưa cháu đi ăn cơm, rồi ngủ một giấc thật ngon, chuyện khác để ngày mai nói."

Cảnh sát Lư nói vậy, tôi mới nhận ra mình thực sự rất mệt, và cũng rất đói. Tôi đã chạy suốt cả ngày, chưa kịp điều chỉnh múi giờ. Tôi chỉ thấy chiếc đồng hồ trên đầu mình, nó bảo tôi nhanh lên, nhanh lên nữa, nên tôi cứ lao đầu chạy miết.

Tôi ổn định tinh thần, nhớ lại cảnh sát Lư hẳn còn biết một số chuyện về thị trấn, thế là tôi đi theo ông ấy đến quán ăn.

Tôi muốn biết ba tôi có thật sự còn sống không, đêm xảy ra vụ n/ổ kho pháo hoa ở bờ sông năm 1996, ba có giả c.h.ế.t không.

Hôm nay đã đi rất nhiều, hỏi không ít người, trong lòng tôi đã có linh cảm. Nhưng tôi vẫn muốn một câu trả lời chính x/á/c.

"Chú Lư, chú có biết Tần Phương không?"

"Tần Phương?" Cảnh sát Lư nghe tôi nhắc đến cái tên này, vẻ mặt ngạc nhiên, "Anh ta cũng là một công nhân cũ của nhà máy pháo hoa, nhưng không có qu/an h/ệ gì với nhà cháu, cháu hỏi anh ta làm gì?"

"Hồi nhỏ cháu nghe nói đến người này, nhưng không nhớ rõ là chuyện gì, chỉ hỏi thăm thôi."

"Tần Phương mất tích khoảng năm 94, nhiều người nghi ngờ là bị Trần Quảng h/ãm h/ại, nhưng không có bằng chứng nên chỉ coi là mất tích. Mãi đến năm 99, khi nhà máy pháo hoa bị điều tra, tay chân của Trần Quảng đã chỉ điểm hiện trường ch/ôn x/á/c, chúng tôi mới biết anh ta đã c.h.ế.t ở đây từ lâu. Thời gian t/ử vo/ng ước tính là khoảng năm anh ta mất tích."

"Năm 94 ư? Cháu nhớ là năm 96..."

"Là năm 94."

"Thật sự không phải năm 96 ư? Chú Lư, chú nhớ kỹ xem."

"Dĩ nhiên không phải, khi Tần Phương mất tích, chú còn chưa tốt nghiệp, chú nghe ba mẹ chú kể lại chuyện này. Lúc đó cháu mới mấy tuổi, làm sao mà nhớ rõ năm nào?"

Đúng vậy, lúc đó tôi mới mấy tuổi, làm sao có ấn tượng sâu sắc được?

Trong lời kể của mẹ tôi, Tần Phương bị người của Trần Quảng g.i.ế.c vào năm 1996 vì tố cáo nhà máy pháo hoa cấu kết với xưởng nhỏ. Sau đó Trần Th/ù dụ dỗ ba tôi đến kho, đ.á.n.h ngất và đổ tội g.i.ế.c người cho cha. Ba tôi giả c.h.ế.t bằng vụ n/ổ, để thoát thân.

Nhưng rõ ràng Tần Phương đã c.h.ế.t từ năm 1994, t.h.i t.h.ể của ông ấy bị ch/ôn vùi trong rừng núi, biến mất khỏi thế gian, mãi đến năm 99 mới được tìm thấy. Chuyện này hoàn toàn không liên quan đến vụ n/ổ kho pháo hoa năm 96.

Vậy ra, Luật sư Lục nói đúng, đây mới là cách làm của xã hội đen. Họ ngang ngược, vô pháp, đối với những người nhỏ bé như chúng tôi thì lười dùng th/ủ đo/ạn, cứ g.i.ế.c rồi ch/ôn là xong.

Tần Phương quả thực đã c.h.ế.t, nhưng hoàn toàn không liên quan gì đến ba tôi.

Chuyện của ông ấy và chuyện của ba tôi, hoàn toàn là hai việc khác biệt, cách nhau hai năm.

...

Từ đó tôi cuối cùng đã hiểu ra, tất cả đều không phải là ba làm.

Người g.i.ế.c c.h.ế.t Trần Th/ù dưới hầm chứa, không phải là ba; người bảo vệ tôi khỏi bị b/ắt n/ạt, không phải là va; người gửi quà Giáng sinh cho tôi, không phải là ba.

Chỉ có t.h.i t.h.ể sau vụ n/ổ kho pháo hoa, mới thật sự là ba.

Năm cấp Hai, tôi tình cờ phát hiện ra bí mật dưới hầm chứa. Ngay trong hai giờ xe chạy từ huyện về thành phố, mẹ tôi đã nghĩ ra lời nói dối mà bà dành riêng để lừa tôi.

Đúng như cảnh sát Lư nói, năm xưa tôi còn nhỏ, nhiều chuyện xảy ra ở thị trấn tôi chỉ có ấn tượng mơ hồ. Và mẹ tôi quá xảo quyệt, bà đ.á.n.h tráo thời gian, thêu dệt thông tin không tồn tại, kết hợp với những trải nghiệm thời thơ ấu của tôi, biến thực tế thành nửa thật nửa giả, lợi dụng ký ức mơ hồ của tôi để lừa dối tôi.

Bà nắm rõ tâm lý tôi như lòng bàn tay, biết tôi sẵn sàng tin vào điều gì nhất. Tôi muốn tin ba chưa c.h.ế.t nhất, muốn tin ba là người tốt nhất, thế là bà chiều theo ý tôi, để tôi dễ chấp nhận cái gọi là "sự thật" của bà, để chuyển hướng sự chú ý của tôi, khiến tôi tự tập trung vào bản thân, không tiếp tục truy c/ứu nữa.

Từ nhỏ đến lớn, khi mẹ dạy bảo, tôi thường nghe không lọt tai, chỉ duy nhất lần đó tôi hoàn toàn tin theo.

...

24. Lời kể của Chung Hồi (20)

Trong lời nói dối của mẹ, vẫn còn một chuyện vô cùng quan trọng.

Bà nói đó là việc ba tôi làm, nhưng chỉ nhắc qua loa, tôi cũng không đào sâu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lấy ơn báo đáp

Chương 15
Năm thứ 5 bao nuôi Tống Thanh Dực, hắn đã nổi tiếng khắp nơi, không còn cần tôi nữa. Hắn bắt đầu không về nhà vào buổi tối, cũng chẳng còn quấn quýt nói lời tình tứ với tôi. Sự dằn vặt này khiến tôi đau khổ. Đêm mất ngủ thứ 53, tôi cuối cùng không nhịn nổi, cầm lấy điện thoại chuẩn bị gọi cho hắn cãi nhau một trận. Nhưng trước mắt lại lóe lên từng dòng bình luận: [Cười chết mất, cái vai nam phụ pháo hôi này đúng là được voi đòi tiên. Beta mà cũng dám mơ tưởng giữ chân được một Alpha cấp S như nam chính?] [Cứ gọi điện làm loạn đi, càng làm loạn thì Tống ảnh đế càng nhận ra trợ lý Omega dịu dàng đáng yêu của mình tốt đến mức nào, rồi đá hắn một phát bay xa luôn!] [Ảnh đế sớm muộn gì cũng bỏ hắn thôi, ai lại đi yêu một Beta già cỗi chứ? Thụ bảo bối của chúng ta có độ tương thích 98%, lại còn có thể giải phóng pheromone an ủi, đây mới là chân ái…]
265
2 Hòa bình chia tay Chương 15
4 Cún Con Chương 15
5 5 năm bỏ đi Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tsundere Chồng Người Cá - Ngày Dài Cứng Đầu

Chương 6
Cục Quản Lý Động Vật sắp đặt hôn nhân cho tôi với một chồng người cá có độ tương hợp 100%. Thế nhưng, anh ta không thích tôi. Sau lần thứ N bị từ chối phũ phàng, tôi quyết định dùng biện pháp mạnh. Mỗi ngày đều khóa chặt anh trên giường, bắt ép anh làm chuyện ấy với tôi. Cho đến một đêm nọ, khi tôi vừa ghì chặt anh trong bồn tắm, trước mắt bỗng hiện lên một loạt bình luận: 【Nam chính bề ngoài tỏ ra là một người đàn ông hiền lành bị ép buộc, kỳ thực trong lòng sướng chết đi được!】 【Thừa nhận đi nào, cưng à, từ tháng thứ hai đến nhà này cậu đã thích nữ chính rồi.】 【Nam chính cứng đầu nhất nhà là cái miệng đấy.】 【Bề mặt: Ngươi có được thân xác ta cũng chẳng thể chiếm được trái tim ta! Thực tế: Vợ tát ta một cái, ngay cả gió cũng thơm lừng!】
Hiện đại
0
Nhà thiết kế trò chơi quái đàm Chương 5: Gửi tới tình yêu rồi cũng sẽ chết đi của chúng ta
Vượt Rào Chương 26