Tắt đèn

Chương 1

17/05/2026 11:48

Ngày đầu tiên bước vào công ty mới, chị Dương bên phòng Nhân sự vừa hướng dẫn tôi lưu dấu vân tay, vừa nghiêm giọng dặn dò:

“Tiểu Thời, bộ phận của em thường xuyên tăng ca. Em phải nhớ kỹ, nếu em là người cuối cùng rời đi vào buổi tối, nhất định phải đứng ở cửa hét lớn một câu “tôi tắt đèn đây” rồi đợi đúng 10 phút, sau đó mới được tắt đèn đi về.”

“Nhớ kỹ, nhớ kỹ nhé! Tuyệt đối không được tắt đèn rồi đi thẳng!”

Tôi đặt ngón cái lên màn hình cảm ứng, khẽ mỉm cười, không để lộ cảm xúc: "Tại sao vậy ạ? Có thứ gì không sạch sẽ ở đó sao?"

Chị Dương khựng lại, như thể bị điều gì đó làm gi/ật mình.

Chị quay đầu, ánh mắt phức tạp nhìn quanh chúng tôi, rồi nhỏ giọng nói: "Đừng hỏi nữa. Dù sao thì, nếu không muốn biến mất một cách khó hiểu, thì cứ làm theo đi. Chị cũng là vì tốt cho em thôi."

Nếu là người khác, nghe những lời m/ê t/ín d/ị đo/an này, cùng lắm cũng chỉ cười cho qua, chẳng ai để tâm.

Nhưng tôi biết, chị đang nói thật.

Nửa tháng trước, em gái tôi mất tích.

Em ấy từng nhắn tin kể với tôi, nói rằng công ty em ấy đang làm có một quy tắc kỳ lạ.

Là một người kiên định với chủ nghĩa duy vật, em ấy chẳng hề để tâm.

Nhưng tối hôm đó, em ấy nhắn tin báo rằng đang tăng ca, và là người cuối cùng ở lại công ty.

Lúc ấy cả tòa nhà đã tối om, em ấy lại đang vội về nhà nên không muốn đợi thêm 10 phút nữa, liền tắt đèn rồi đi thẳng.

Sau đó, tôi chẳng còn nhận được bất kỳ tin tức nào từ em ấy nữa.

Bố mẹ vì chuyện của em gái mà gần như phát đi/ên.

Ngày hôm sau, họ liền trình báo cảnh sát.

Cảnh sát nhanh chóng trích xuất camera giám sát.

Nhưng lại phát hiện, hình ảnh của em gái sau khi tắt đèn ở công ty tối hôm đó đã biến mất một cách khó hiểu.

Không hề có dấu hiệu bị chỉnh sửa hay can thiệp, cứ thế biến mất một cách vô cớ.

Hơn 10 ngày sau, cảnh sát vẫn không tìm ra bất kỳ dấu vết sinh hoạt nào của em ấy.

Thẻ ngân hàng, thẻ tín dụng, căn cước công dân, hoàn toàn không có động tĩnh gì.

Em gái tôi biến mất sạch sẽ, như thể bốc hơi khỏi thế gian.

Bố mẹ hết cách nên mới tìm đến tôi, người từ nhỏ đã bị xem là kẻ lập dị, nhờ tôi về nước giúp đỡ.

Tôi nhận lời.

Đã đến mức cảnh sát cũng bó tay, cách tốt nhất là trực tiếp thâm nhập vào nội bộ công ty để thăm dò.

Tôi nộp hồ sơ, tham gia phỏng vấn, và thuận lợi gia nhập công ty mang tên "Thâm Võng" này.

Thấy chị Dương né tránh không muốn nói, tôi quyết định thử tiếp cận những người khác.

Phòng Kỹ thuật có một lập trình viên tên Nhạc Tần, ngày nào anh cũng tăng ca rất muộn.

Cơ bản mỗi tháng thì hết 20 ngày, anh là người cuối cùng tắt đèn.

Chắc chắn anh biết điều gì đó.

Với tư cách là nhân viên mới, tôi mời mọi người uống trà sữa, rồi giả vờ ngồi ngẫu nhiên bên cạnh anh.

Anh khá e dè, nhưng thái độ lại rất ôn hòa.

Tôi đặt ly trà sữa lên bàn anh, xã giao vài câu rồi liền hỏi về chuyện tắt đèn: "Anh Nhạc à, chị Dương có nhắc với em về điều kiêng kỵ của công ty mình. Chuyện đó có thật không? Em nghe nói anh thường là người cuối cùng rời đi, chẳng lẽ lần nào anh cũng làm đúng như vậy? Chưa từng có ngoại lệ sao?"

Sắc mặt Nhạc Tần thoáng chốc thay đổi, anh đăm đăm nhìn về phía trước, như vừa nhìn thấy thứ gì đó k/inh h/oàng, miệng lẩm bẩm: "Tôi không có, tôi không nói gì cả, tôi không nói gì cả..."

Đột nhiên, toàn thân anh run lên, tay phải đ/è lên ngựk trái, các khớp ngón tay căng cứng trắng bệch.

Sắc mặt anh chợt xám xịt, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.

Anh há miệng nhưng không thốt nên lời, cả người trượt dần xuống ghế, ánh mắt bắt đầu mờ dần, mất đi tiêu cự.

Ch*t thật, anh lên cơn đ/au tim rồi!

Tôi đỡ lấy vai anh, lớn tiếng hỏi: "Th/uốc của anh đâu? Th/uốc đâu?"

Anh siết ch/ặt lấy ngựk, lắc đầu nói: "Nó cảnh báo tôi, tuyệt đối không được nói... Tuyệt đối không được nói..."

Chưa kịp để tôi phản ứng, Nhạc Tần đã ngất lịm.

Công ty gọi xe cấp c/ứu, đưa anh đến b/ệnh viện.

Buổi chiều, chị Dương mang tin tức đến: Tình trạng của Nhạc Tần không tốt, có lẽ trong thời gian ngắn, anh không thể quay lại công ty làm việc được nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm