1
Lần đầu tiên gặp Tổng giám đốc Thẩm, tứ chi tôi bị xích khóa ch/ặt, miệng đeo rọ chống cắn, co ro trong góc tối.
Bác sĩ mở cánh cửa nặng nề.
Tổng giám đốc Thẩm bước vào, ngược sáng.
Giày da mới tinh, ống quần phẳng phiu.
Một con người đáng gh/ét.
Người đàn ông mặc âu phục chỉnh tề ngồi xổm trước mặt tôi. Tôi vô thức lùi về sau, vừa cảnh giác vừa tò mò quan sát anh ta.
Tôi khẽ hít mũi.
Trong bầu không khí ẩm thấp bỗng xuất hiện thêm một mùi hương mới.
Rất dễ ngửi.
Yết hầu tôi khẽ động, nuốt một ngụm nước bọt.
Ánh mắt tham lam và nóng bỏng dán ch/ặt lên người đàn ông trước mặt.
Một con người vừa đẹp vừa thơm.
Răng ngứa quá.
Thật muốn ăn anh ta.
Tổng giám đốc Thẩm nhìn tôi rất lâu, rồi tháo găng tay, đưa tay tới gỡ chiếc rọ chống cắn trên miệng tôi.
Phía sau anh ta, bác sĩ vội vàng ngăn cản:
“Tổng giám đốc Thẩm, cái đó không thể tháo được! Cậu ta sẽ phát đi/ên lên cắn người mất!”
Lời còn chưa dứt, chiếc rọ đã rơi xuống đất.
Cùng lúc đó, tôi lấy đà xong, lao thẳng tới đ/è anh ta ngã xuống.
Tôi ghé sát cổ anh ngửi ngửi, rồi cắn một phát.
Răng nanh đ/âm xuyên da th!t.
M/áu chảy vào cổ họng.
Tôi tham lam nuốt từng ngụm lớn.
Tổng giám đốc Thẩm khẽ rên một tiếng, tay đặt trên eo tôi, hờ hững ôm lấy.
Anh ta không hề động đậy.
Ngoan ngoãn để mặc tôi hút m/áu.
Thậm chí còn nghiêng đầu sang một bên, như thể đang chủ động dâng chiếc cổ yếu ớt của mình cho tôi vậy.
Tôi rất hài lòng với biểu hiện của anh ta.
Tang thi hung dữ như tôi, con người sợ hãi cũng là chuyện đương nhiên.
Khi thấy tôi đ/è Tổng giám đốc Thẩm xuống đất, bác sĩ hét lên một tiếng kinh hãi, rồi bị người khác bịt miệng kéo ra ngoài.
Căn phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng m/áu chảy trong cơ thể anh ta.
Tôi bắt đầu nghi ngờ không biết mình có cắn ch*t anh ta rồi không.
Bèn nhả miệng ra, ngẩng đầu lên.
Đúng lúc chạm phải ánh mắt của Tổng giám đốc Thẩm.
Anh ta cụp mắt, lặng lẽ nhìn tôi.
“Uống no chưa? M/áu của tôi ngon không?”
Anh ta đưa tay lau khóe miệng tôi.
Đầu ngón tay dính chút m/áu.
Anh ta đưa lên môi, khẽ li /ếm sạch, rồi cười:
“Cũng đâu có ngọt.”
Nụ cười ấy làm tôi ngẩn người.
Đến lúc hoàn h/ồn, mặt đã bị anh ta bóp lấy.
Tổng giám đốc Thẩm nhìn môi tôi, hỏi:
“Hay là trong miệng em ngọt hơn?”
Giây tiếp theo, tôi kinh hãi trợn tròn mắt.
Người này sao dám ăn miệng tang thi?!
Còn mút cả lưỡi tang thi nữa!
Rốt cuộc ai mới là tang thi đây?!
Con người này đ/áng s/ợ quá rồi!
Anh ta hôn đến mức môi tôi mềm nhũn, đầu óc choáng váng, cơ thể nóng bừng căng tức, khó chịu vô cùng.
Không ổn rồi.
Trong miệng Tổng giám đốc Thẩm nhất định có th/uốc đ/ộc chuyên dùng để đối phó với tang thi!
Tôi sắp ch*t rồi.
Vừa nóng vừa căng thế này.
Nhất định là sắp ch*t rồi.
Tôi muốn chạy.
Nhưng eo lại bị Tổng giám đốc Thẩm giữ ch/ặt.
Tôi không vùng ra được.
Toàn thân mềm nhũn, sức lực như bị rút sạch.
Ngay cả không khí trong miệng cũng bị anh ta cư/ớp mất.
Tôi không thở nổi, mặt đỏ bừng vì ngạt.
Đây chắc chắn là một kiểu tr/a t/ấn tang thi mới.
Th/ủ đo/ạn của loài người đúng là quá đ/ộc á/c.
Cuối cùng Tổng giám đốc Thẩm cũng buông tôi ra.
Môi anh ta cọ nhẹ lên môi tôi.
“Sao lại ngốc thế này?”
“Trước đây hôn giỏi lắm cơ mà, giờ đến thở cũng không biết nữa à?”
Tôi chẳng hiểu anh ta đang nói gì.
Chỉ biết há miệng hít thở lấy hơi.