Tôi thở dài trước gương, tự hỏi mình mấy điều cho chắc chắn:

Có thích hắn không? → Có.

Có bị dụ không? → Rất có thể.

Nhưng tim có rung thật không? → Rung như chuông nhà thờ ngày Giáng Sinh.

Tôi ngồi cắm cúi cả buổi tối để… viết kế hoạch yêu đương.

Vì dù gì tôi cũng là người tỉnh táo, có lý trí, và hơi bị thích làm list.

Kế hoạch “Yêu thử trùm trường” của Nhậm Dư:

Không lén nhìn hắn trong giờ học.

→ Dễ bị nghi ngờ. Dễ đỏ mặt.

Chỉ nhắn tin sau 9 giờ tối.

→ Tránh lậm tình. Giữ ranh giới.

Không cười quá 3 lần khi thấy hắn cười.

→ Giữ giá. Hắn cười ít lắm, phải cẩn trọng.

Không chủ động hẹn trước.

→ Đợi hắn bước trước.

Ngày hôm sau, tôi áp dụng nghiêm ngặt.

Tiết đầu tiên: không nhìn.

Giờ ra chơi: không cười.

Tan học: không hẹn.

Và kết quả là…

“Cậu tránh mặt tôi hả?” Lục Dã xuất hiện ngay trước cổng lớp, mặt nhăn như bánh tráng bị bóp.

Tôi ngẩng đầu từ bàn, vờ ng/u: “Ơ, có đâu…”

“Không nhìn tôi, không trả lời tin nhắn, còn trốn đi ăn riêng với đám bạn…”

Tôi xoa xoa gáy: “Thì tôi đang… thử cách yêu khoa học…”

“Cái gì cơ?”

Tôi ho khan: “Tôi quyết định… thử yêu cậu thật rồi. Nên tôi cần chuẩn bị tâm lý.”

Im lặng.

Hắn nhìn tôi.

Tôi nhìn hắn.

Hắn nhìn… mặt tôi đang đỏ như cà chua chín.

Đột nhiên, hắn đưa tay kéo balo tôi lên, đeo lên vai mình, rồi quay lưng nói: “Tốt. Vậy từ hôm nay, tôi yêu thử cậu theo kiểu không khoa học.”

Tôi: “Hả??”

Hắn quay lại, cười nhẹ — lần đầu tiên tôi thấy nụ cười có lúm đồng tiền.

“Tôi sẽ chủ động. Cậu chỉ cần… ở đó.”

TÔI: TOANG LẦN 2.

Trưa hôm đó, tôi ngồi trong căn-tin, trước mặt là một hộp cơm mới toanh lần này hình… ngôi sao.

Bên trên có một miếng trứng c/ắt chữ: “Gắng học.”

Bạn tôi ré lên: “Dư ơi, người yêu mày dạy dỗ mày bằng đồ ăn rồi kìa!!!”

Tôi không nói gì, chỉ… gặm miếng cơm, cảm giác mỗi tế bào trong miệng đều đang yêu.

Tối hôm đó, tôi nhắn tin: “Hôm nay cảm ơn nha. Cơm ngon lắm.”

Lục Dã trả lời ngay: “Cậu có thể hôn tôi để cảm ơn.”

Tôi: “Alo??? Chúng ta mới ở level thử yêu nha?!”

Lục Dã: “Ừ. Vậy hôn thử trước.”

Tôi nằm vật ra giường, hét thầm: “Trùm trường yêu vào ngọt muốn xỉu luôn á mấy bồ ơi!!!”

Một buổi chiều đẹp trời, tôi Nhậm Dư vừa bước vào lớp thì đã thấy bảng chi chít chữ “TỔ CHỨC SINH HOẠT TẬP THỂ!!!” với icon trái tim bay tung tóe.

Tôi lật đật hỏi Hứa Thần: “Cái gì nữa đây cha nội?”

Hứa Thần hí hửng: “Trò chơi bonding. Kết nối cảm xúc, gắn bó bạn bè, tạo dựng niềm tin!”

Tôi nhìn dòng chữ “TRUTH OR DARE” in to đùng giữa bảng mà chỉ muốn bắt xe rời khỏi trái đất.

Trò này không bao giờ là vô hại.

Chiều hôm đó, cả lớp ngồi vòng tròn ngoài sân trường. Tôi đang yên ổn núp sau bạn lớp phó thì… đứa quay chai đầu tiên trúng tên tôi.

Tôi gượng cười: “Truth.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ánh trăng nhuốm bùn

Chương 32
Giang Dực là nam chính chính trực, trượng nghĩa trong truyện. Sau khi nhóm nhân vật chính đại chiến và thất bại trước phe phản diện, họ đã giao Giang Dực cho tôi, mặc kệ tôi muốn làm gì thì làm. Thế nhưng, Giang Dực thà chết chứ không chịu khuất phục. Vào cái ngày hắn tự sát, chúng tôi đã cãi nhau một trận long trời lở đất, tôi buông lời nguyền rủa hắn chết không toàn thây. Không ngờ, lời nói lại thành sự thật. Sau khi Giang Dực tự sát, tôi cũng bị xe tông chết. Khi mở mắt tỉnh dậy lần nữa, tôi đã trọng sinh về thời trung học. Lúc này, Giang Dực lướt qua lời cầu xin giúp đỡ giả tạo của tôi, đưa túi cứu thương cho một học muội. Đứa đàn em bên cạnh xúi giục tôi: "Trăng sáng treo cao mà không chiếu rọi anh, hay là mình nhốt anh ta lại, đánh cho một trận, bắt anh ta phải chiếu rọi mình đi?" Nhưng tôi chỉ hừ lạnh một tiếng, giáng thẳng cho cậu ta một cú đấm. "Mày lo chuyện trăng sáng có chiếu rọi tao hay không làm gì? Hắn cứ treo cao là được rồi! Về sau, đứa nào dám làm ảnh hưởng đến việc hắn treo cao, ông đây sẽ xử lý đứa đó..." Cưỡng ép Giang Dực cả đời, tôi cũng mệt rồi. Đời này, tôi sẽ không chơi cái trò cưỡng chế yêu nữa.
276
4 Hòm Nữ Chương 12
7 Hòe Âm Dụ Hồn Chương 14
10 Lăng Ý Nồng Chương 8
11 GƯƠNG BÓI Chương 25

Mới cập nhật

Xem thêm