Tử vong tuần hoàn

Chương 50: Kết thúc

27/03/2025 16:04

Chương 50: Kết thúc

Xú Ngư bị ngoạm mất một miếng thịt lớn, hét toáng lên vì đ/au điếng, tôi chợt nhớ tới chiếc gương đồng để trong người, bèn vén áo lên cho gương chiếu thẳng vào mặt Lục Nhã Lan.

Nỗi sợ hãi cực độ khi tận mắt trông thấy cơ thể mình không còn tứ chi đã khiến vo/ng h/ồn Lục Nhã Lan biến thành một luồng khí, cứ từ từ bị gió cuốn đi.

Tôi giúp Xú Ngư băng bó vết thương, may mà da thịt cậu ta dày nên có bị mất một miếng thịt cũng chẳng hề hấn gì.

Nhất cử nhất động của chúng tôi đã thu hút sự chú ý những vo/ng h/ồn xung quanh, tôi nhìn thấy rất rõ mấy con m/a ở đằng xa xa đang phóng tầm mắt “ngắm nghía” tôi với Xú Ngư.

Tôi âm thầm lo lắng vì thấy chúng đang chậm rãi tiến lại phía chúng tôi.

Không đợi đối phương lên tiếng, tôi đã kéo ngay một con m/a dáng vẻ b/éo m/ập độ tuổi trung niên để bắt chuyện:

- Chẳng phải là Thủ trưởng đó sao? Anh cũng có thời gian rảnh xuống dưới này thị sát công tác cơ à?

Con m/a b/éo sững sờ, không hiểu lời tôi nói là có ý gì thì hỏi lại:

- Ô…..hai tiểu đồng chí này là…?

Tôi đáp:

- Anh không nhớ em sao? Bài phát biểu báo cáo công tác của anh lần trước mới thật tuyệt vời làm sao, em cảm thấy anh thật quá phong độ đĩnh đạc, nghe bài báo cáo của anh mà em cứ ngỡ mình đang sống ở nước Mỹ đấy ạ !

Con m/a b/éo này hình như trước đây cũng là cán bộ công tác trong cơ quan nhà nước thì phải, nghe tôi nói vậy thì vẻ mặt hớn ha hớn hở, ngoài miệng vẫn còn khiêm tốn :

- Ái chà….cái này…cái này….đều không thể thoát ly khỏi sự bồi dưỡng của Đảng và Nhân dân, tiểu đồng chí như cậu đây không được sùng bái riêng một cá nhân nào đó, bất cứ khi nào chúng ta cũng nên duy trì được tư tưởng tiến bộ. Kiêu ngạo và tự đại, hai tư tưởng cực đoan này ấy à….cứ hễ không cẩn thận là lại hỏng mình mất thôi…

Xú Ngư cũng không phải kẻ khờ, thừa biết tình hình lúc này rất nguy cấp, nếu bị m/a tóm thì gay to, vậy nên cũng vội chen lời nịnh hót:

- Thủ trưởng, tâm nguyện lớn lao nhất của em là có thể được bắt tay anh, anh nhất định phải giúp em thỏa mãn nguyện vọng nhỏ nhoi này, bằng không em ăn thịt cũng chẳng cảm thấy thơm ngon gì…

Con m/a b/éo này cười ha hả, vội giơ tay ra bắt tay Xú Ngư, lại còn động viên cậu ta nỗ lực học tập bồi dưỡng để ngày càng tiến bộ.

Tôi lại nói tiếp với m/a b/éo:

- Anh nói xem Tổng thống Mỹ cũng chẳng có đầu óc gì cả, nếu ông ta mời anh đi tóm trùm khủng bố Osama Binladen, thì gã đó biết chạy đường nào chứ! Thủ trưởng, anh đúng thật là văn võ song toàn!

Tôi thấy con m/a này đang bị mê mẩn đầu óc vì được tâng bốc, lại bồi thêm:

- Thủ trưởng, công việc của anh cũng bận rộn, bọn em không dám quấy rầy, sợ lại làm mất thời gian của anh, như vậy cũng là kìm hãm sự tiến bộ của xã hội loài người, thôi hẹn gặp anh lần sau nhé

Con m/a b/éo như vẫn còn mơ hồ, sững người vẫy tay cáo biệt hai đứa tôi.

Chúng tôi thoát thân, tìm một nơi yên tĩnh rồi được dịp cười khoái chí, Xú Ngư nói:

- Con m/a ngốc siêu cấp này, ông nội nó chứ, tự dưng lại cho nó làm lãnh đạo của mình, hahaha….

Hai đứa tôi còn đang dương dương đắc ý, bỗng cảm giác như có mấy cánh tay đang kéo lấy cơ thể, lại còn bị một sợi dây cứng quấn quanh người, thì ra mấy con m/a kia đã quay lại để tóm chúng tôi.

Không để chúng tôi kịp phân trần, bọn chúng đã giải hai đứa tôi đến một nơi ở trong thành, một viên quan đang ngồi bệ vệ trước đại đường, nghiêm giọng hỏi:

- Hai ngươi từ đâu đến ?

Xú Ngư nghĩ bụng, đã đến nước này rồi thì cứ nói phét bừa đi may ra mới giữ nổi mạng, vậy là hắng giọng thưa:

- Hai chúng tôi là người Hoa quốc tịch Mỹ, tới chỗ các người để khảo sát học tập, giao lưu trao đổi khoa học kỹ thuật. Còn có hộ chiếu của Ngọc hoàng đại đế nữa đó, các người dám vô lễ, đợi khi nào tôi quay về sẽ báo lên cấp trên, đến lúc đó thử xem các người có bị ráng chức hay không

Tôi nghĩ bụng: “ Chuyến này ch*t chắc rồi, cái tên Xú Ngư ngốc này, sao lại khoác lác đến mức đấy chứ, hoang đường quá ! Lại còn từng gặp Ngọc hoàng đại đế rồi cơ đấy!

Viên quan nghe vậy quả nhiên gi/ận dữ :

- Hai kẻ to gan ngông cuồ/ng kia, ch*t tới nơi rồi còn ăn nói hàm hồ, không dùng cực hình chắc không khai đâu nhỉ, người đâu, đ/á/nh cho ta!

Mệnh lệnh vừa dứt, mười mấy con m/a đã xuất hiện, đẩy Xú Ngư ngã rồi giơ gậy ra sức đ/á/nh, như thể bọn chúng muốn đ/á/nh Xú Ngư một nhát thăng thiên, thêm nhát nữa lìa khỏi cõi đời.

Tôi lo cứ thế này Xú Ngư nguy mất, liền mở miệng van nài:

- Đại nhân tha mạng, đại nhân tha mạng, chúng tôi sẽ thành thật khai báo, thật ra….chúng tôi là….người của sao Hỏa !

Viên quan trên đại đường nghe tôi nói vậy thì tư lự hồi lâu mới lên tiếng:

- Em họ, thật không ngờ hai anh em ta vẫn còn được gặp nhau. Nhưng mà….sao em lại tới nơi này ?

Tôi nghe viên quan nói vậy thì vội ngẩng đầu lên quan sát kỹ, thì ra người này lại chính là nam nhân viên mang số hiệu 311, tôi vui sướng khôn tả, như này coi như có đường sống rồi !

Hai bên giãi bày mọi chuyện, hóa ra ngày hôm đó sau khi cáo biệt nhau ở trong đề lao, 311 đã quay về cõi âm, nhưng vì anh ta trung hiếu nhân nghĩa nên được làm quan trong thành này.

Tôi không quên lời căn dặn của cụ Trần, bèn hỏi 311 vị trí của cây liễu trong thành, sau đó chùi nước mắt mà ly biệt, cùng Xú Ngư vội vã rời khỏi.

…………………………………………�

�………………………………………�

��

��………

Hai đứa hớt hải chạy tới bên dưới gốc cây, buộc dây đỏ, xem chừng thời gian cũng chẳng còn bao nhiêu.

Lúc này, vo/ng h/ồn con mèo b/éo từng bị Xú Ngư đ/á bay xuống cầu đ/á bỗng dưng lại xuất hiện ở sau lưng cậu ấy.

Có vẻ như nó h/ận cay h/ận đắng Xú Ngư, ngoạm miệng thật to, chỉ một nhát đã làm đ/ứt sợi dây đỏ trên chân cậu ta, sau đó lại quay người bỏ đi.

Tôi với Xú Ngư ngây người nhìn theo, nỗi k/inh h/oàng thấu tận xươ/ng tủy lan truyền ra từ tận đáy lòng.

Xú Ngư lắc đầu, gượng cười khổ sở:

- Sóng to gió lớn đã tới, mình gay rồi !

Tôi không cất nổi nửa lời, không ngờ đến phút cuối tôi lại phải mất đi một người bạn nữa.

Chúng tôi ôm ch/ặt lấy nhau, Xú Ngư nói:

- Sau khi quay về cậu hãy sống cho thật tốt nhé, phải sống thay phần của tớ với A Hào đấy !

Tôi chỉ biết lặng thinh gật gật đầu, thân thể của Xú Ngư dần biến thành một luồng khí, rồi phiêu tán vào trong không khí giống như Lục Nhã Lan.

Tôi đi quanh cây liễu vài vòng, nhưng tâm can dường như đang đi vào trong Dị giới cùng với A Hào và Xú Ngư, đầu óc chỉ toàn hiện lên bóng hình của bọn họ mà thôi, bỗng nhiên cảm thấy chơi vơi như đang đi trên không trung…

….Tôi ngồi phịch xuống một cái, phát hiện mình đang ngồi trong phòng khách của tiệm th/uốc, Đằng Minh Nguyệt đang kể kỳ tích tán gái của Đằng Tử Lý - tổ tiên nhà cô ấy cho mọi người, Xú Ngư và A Hào đều đang say sưa lắng nghe.

Tôi cảm giác có chuyện quan trọng cần phải nói, nhưng không hiểu sao lại không nhớ nổi đó là chuyện gì, ngước mắt lên nhìn chiếc đồng hồ treo tường, kim giờ đã chỉ hai giờ đúng.

Vậy là trời đã về sáng rồi sao! Tôi càng nghe càng cảm thấy câu chuyện tài tử giai nhân mà Đằng Minh Nguyệt kể thật nhạt nhẽo vô vị, cuối cùng cũng nhớ ra chuyện quan trọng ấy là việc gì, bèn hỏi mấy người họ:

- Lục Nhã Lan sao mãi vẫn chưa quay lại nhỉ ?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ánh trăng nhuốm bùn

Chương 32
Giang Dực là nam chính chính trực, trượng nghĩa trong truyện. Sau khi nhóm nhân vật chính đại chiến và thất bại trước phe phản diện, họ đã giao Giang Dực cho tôi, mặc kệ tôi muốn làm gì thì làm. Thế nhưng, Giang Dực thà chết chứ không chịu khuất phục. Vào cái ngày hắn tự sát, chúng tôi đã cãi nhau một trận long trời lở đất, tôi buông lời nguyền rủa hắn chết không toàn thây. Không ngờ, lời nói lại thành sự thật. Sau khi Giang Dực tự sát, tôi cũng bị xe tông chết. Khi mở mắt tỉnh dậy lần nữa, tôi đã trọng sinh về thời trung học. Lúc này, Giang Dực lướt qua lời cầu xin giúp đỡ giả tạo của tôi, đưa túi cứu thương cho một học muội. Đứa đàn em bên cạnh xúi giục tôi: "Trăng sáng treo cao mà không chiếu rọi anh, hay là mình nhốt anh ta lại, đánh cho một trận, bắt anh ta phải chiếu rọi mình đi?" Nhưng tôi chỉ hừ lạnh một tiếng, giáng thẳng cho cậu ta một cú đấm. "Mày lo chuyện trăng sáng có chiếu rọi tao hay không làm gì? Hắn cứ treo cao là được rồi! Về sau, đứa nào dám làm ảnh hưởng đến việc hắn treo cao, ông đây sẽ xử lý đứa đó..." Cưỡng ép Giang Dực cả đời, tôi cũng mệt rồi. Đời này, tôi sẽ không chơi cái trò cưỡng chế yêu nữa.
148.83 K
2 Biến thái Chương 11
3 LỜI NGUYỀN BẢY NĂM Chương 13: HẾT
4 Bình an vô sự Chương 7
5 Nữ Vượn Chương 7
7 Đứa trẻ già Chương 15
8 Thanh Huy tái lâm Chương 18
11 Kỳ Uất Chương 7
12 Đại Mộng Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tuyết Lục

Chương 8
Gia tộc họ Tạ đến nhà thối hôn, đưa ra hai phương án. Hoặc ta cùng Đại lang quân hủy hôn ước, từ nay trai dựng vợ gái gả chồng, không dính dáng gì nhau. Hoặc đổi hôn, ta gả cho Nhị lang quân, vẫn là dâu nhà họ Tạ. Đại lang quân là bậc long phượng trong thiên hạ, đi công cán lập đại công. Sau khi hồi kinh, liền có thể vào Hàn Lâm Viện, thân phận cô nữ của ta đã không xứng với ngài. Nhị lang quân là thứ tử trong nhà, tuy không bằng huynh trưởng nhưng cũng có học thức. Họ đoán chắc ta sẽ đồng ý đổi hôn, dù sao lời đàm tiếu thiên hạ ai chịu nổi, huống chi Nhị lang quân còn phong thái hơn người. Nhưng liên can gì đến ta? Ta chỉ bình thản nói: "Thế ra, đây là ý của Đại lang quân?" "Đúng! Đại lang quân có nói, thời thế đổi thay, cô nàng thông minh hẳn biết lượng sức." Về sau, ta nhập cung làm nữ quan. Gia tộc họ Tạ sắp bị trị tội. Tạ Đại lang quân quỳ trước cung môn, cầu ta truyền một lời. Ánh mắt không buồn không vui đậu trên người hắn, ta khẽ thốt: "Ngài từng dạy ta phải biết thời thế, ta khắc cốt ghi tâm, chẳng dám quên."
Cổ trang
Nữ Cường
Tình cảm
1